NƯỚC ANH TRONG TÔI
Thưở còn đi học, tôi từng được nghe kể về Vương quốc Anh…nước Anh trong tôi thửơ ấy đầy hấp dẫn pha chút huyền bí; tôi nghĩ về nước Anh như một đất nước sương mù bao phủ quanh năm, những con người lạnh lùng, “phớt tỉnh Ăng Lê” nhưng đầy sức mạnh, đã từng chinh phục thế giới với câu nói nổi tiếng: “mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh”….dất nước của những danh nhân Churchill, Charles Dicken, Shakespeare và cả Sherlock Holm nữa; là một trong những trung tâm tài chính giáo dục hàng đầu thế giới; là cái nôi của cách mạng khoa học kỹ thuật và cả môn thể thao vua bóng đá nữa. Một đất nước đầy huyền thoại nhưng cũng đầy hiện đại luôn thôi thúc mãnh liệt mong ước được một lần đến xứ sở sương mù.
Thế rồi dịp may hiếm có đến với tôi. Tôi được tham gia khóa đào tạo ngắn hạn ở Oxford . Tôi vô cùng sung sướng và háo hức đến với xứ sở trong mơ và một ngày mùa đông lạnh lẽo, tôi đã đến với nước Anh…chỉ với 6 tháng ngắn gủi nhưng đất nước xinh đẹp này đã để lại trong tôi những ấn tượng không bao giờ quên.
| Cuồng nhiệt dân xứ Wales |
Một điều gây ấn tượng trong tôi nữa về người Anh là tính tự lập rất cao, rất mạnh mẽ từ thể chất đến tinh thần. Do khí hậu rất lạnh, quanh năm sương mù nên người Anh thường xuyên vận động tay chân. Những ngày đầu mới sang, tôi không làm sao theo kịp tốc độ đi bộ của họ! tôi ráng hết sức cũng vẫn đi chậm hơn cả…cụ già và các cô gái. Những ngày đông lạnh giá, các cụ già vẫn đi siêu thị mua hàng và tự tay làm lấy mọi việc nhà. Người Anh rất thích đi bộ hoặc xe đạp để rèn luyện sức khỏe và xanh, sạch môi trường. Tôi được chứng kiến những hàng xóm người Anh dạy dỗ con cái, họ luôn đề cao và yêu cầu tính tự lập. Tôi hiểu ra sức mạnh chinh phục của người Anh chính từ ý thức tự lập, luôn vươn lên mạnh mẽ và luôn chấp nhận đối đầu với mọi thử thách, khó khăn.
| Oxford xanh, sạch, yên bình |
Một trong những điểm đặc biệt nữa của người Anh là hầu hết đều yêu thích làm vườn (đó cũng là niềm tự hào của họ). Nhà của người Anh thường không lớn nhưng luôn có vườn để trồng hoa, cây. Rất nhiều thị dân ngày cuối tuần, đánh xe ra ngoại ô để làm vườn (đất thuê). Chính tình yêu thiên nhiên và yêu lao động đã giúp họ tạo nên một nước Anh xinh đẹp, trong lành.
Nói đến nước Anh, không thể quên được phong cảnh thiên nhiên vô cùng xinh đẹp. Tôi từng lang thang cả những ngày đông lạnh giá đến mùa xuân, mùa hè mát mẻ trên những ngọn đồi, cánh rừng ở Oxford shire, Cardiff xứ Wales, Kidlington, Bath ngắm nhìn những cây sồi già trầm mặc, những cây thông xanh cao vút, những cánh đồng, ngọn đồi phủ đầy hoa Thủy tiên (Dafodil) , những thảm cỏ xanh bất tận…và muôn ngàn loài hoa ôn đới mà tên không biết tên. Không chỉ ở ngoại ô, ngay trong thành phố cũng luôn bao phủ cây xanh và hoa…những ngày xuân ở Oxford, hoa anh đào nở trắng xóa 2 bên đường, những bụi hoa hồng phủ kín tường nhà, hàng rào với đủ sắc hồng, vàng, trắng…cả thành phố như một công viên khổng lồ. Sau này có dịp đi một số nước nhưng có lẽ ít có nơi nào thiên nhiên và con người hòa quyện, thân thiện với nhau đến thế.
Giữa công viên đông đúc thành phố Cambridge, hàng trăm con bồ câu, mòng biển (sea-gull) thản nhiên đi lại…những buổi sáng nằm trong chăn hay kể cả đi trên đường phố, bạn dễ dàng nghe tiếng chim cu gù và tiếng quạ kêu như ở thôn quê vậy, Ngay trong ngôi trường tôi học cũng nằm lẫn khuất trong vườn cây râm rạp, thường xuyên bắt gặp những chú sóc đi kiếm mồi ngay trong sân trường.
Bốn mùa ở Anh rất rõ nét, thiên nhiên thay đổi từng ngày. Mùa đông, những hàng cây trơ trụi lá tưởng như đã chết nhưng qua mùa xuân, từng chồi non hé lộ và hoa tưng bừng nở. Hè sang, cây xanh lá và úa vàng, úa đỏ phủ ngập lối đ vào mùa thu.
Nhưng điều ấn tượng mạnh mẽ trong tôi là kiến trúc. Tôi ngắm say mê những công trình theo phong cách gothic, những nhà thờ, những tu viện, lâu đài, trường học cho đến công sở cổ kính, đẹp tuyệt vời. Suốt đời tôi không thể nào quên được hình ảnh những lâu đài cổ vào mùa xuân ở Edinburgh…Tôi cũng đã đi một số thành phố như Manchester, Cardiff, Liverpool, Bath, Swansea, Cambridge, Windsor… đâu cũng có những lâu đài xưa hùng vĩ, những bức tường đá rêu phong, những hàng gào đúc bằng gang, những con đường lát đá vẫn giữ nguyên những ngọn đèn đường bằng khí đốt từ những thế kỷ trước cả những quán beer, quán ăn vẫn giữ nguyên phong cách từ ngàn xưa đã làm cho thành phố hiện đại nhưng vẫn cổ kính, uy nghiêm và ngược lại bạn cũng dễ dàng bắt gặp những ngôi nhà mái tranh, vách đá nhỏ bé nằm khuất dưới giàn dây leo rậm rạp ở vùng ngoại ô nhưng…được trang bị rất hiện đại từ camera giám sát đến khóa cửa điều khiển bằng vân tay.
Việc bảo tồn kiến trúc cổ xưa với hiện đại ở nước Anh thật là diệu kỳ, đã tạo cho nước Anh một vẻ đẹp hiếm có, vừa cổ kinh, trang nghiêm nhưng lại rất hiện đại và thuận lợi. Bạn không thể không hài lòng với hệ thống tàu điện ngầm ở London (nước Anh là nước đầu tiên trên thế giới xây dựng tàu điện ngầm), thoải mái và thích thú với hầu hết những tuyến đường trong trung tâm là đường dành cho người đi bộ (pedestrian), tiện lợi khi sử dụng sử dụng hệ thống xe bus…
Hiện đại hòa trộn cổ xưa; con người gắn bó, thân thiện cùng thiên nhiên. Phải chăng tính cách “bảo thủ” của người Anh đã giúp bảo tồn những giá trị văn hóa qua hàng bao thế kỷ?
Còn bao nhiêu điều kỳ thú nữa về nước Anh, về những địa danh, nhân vật đầy truyền thuyết hư, thực thú vị: Các trường đại học lừng danh ở London, Cambridge, Oxford, Edinburgh…; Bảo tàng sáp Madame tussard, “Con mắt London”, Big-Ben, thủy quái hồ Loch Ness, lâu đài của Churchill (Bleinheim palace) con đường Penny lane ở Liverpool (quê hương của John Lenon), phố Baker (Sherlock Holm và dĩ nhiên, thánh địa bóng đá Old Trafford của Đội bóng Manchester United nữa…
Và thật dễ hiểu vì sao hàng ngàn vạn người đổ về nước Anh để du lịch, học tập.
Trong tôi, nước Anh luôn gần gũi, thân thương…hẹn một ngày trở lại. UK ơi, chờ nhé.
Nguyễn Ngọc Sinh – Thanh tra tỉnh Khánh Hòa
8 Hùng Vương Nha Trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét