Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

LÀM GIÁM KHẢO


LÀM GIÁM KHẢO


Có lần tôi được làm giám khảo đấy các bạn ạ! Hehe…suốt đời chỉ toàn làm thí sinh với bị khảo, chỉ mong tai qua nạn khỏi, trụ hạng là mừng xoắn suýt rồi, làm gì dám mơ “khảo” ai, thế mà lại được làm giám khảo mới lạ chứ.
Số là khi tôi học bằng hai về công nghệ thông tin ở Đại học Nha Trang (tôi phải nói rõ điều này để các bạn hiểu là tôi đủ già rồi chứ không phải sinh viên nhãi con), lịch học được bố trí thế quái nào lại rơi vào ngày 8/3. Đang ngồi học trên lầu ba bỗng nghe lao xao dưới sân trường, thò đầu ra xem thì thấy lũ lượt hàng đàn sinh viên mang theo hoa, lá, nồi, niêu xoong chảo đủ cả, nhao nhao nhao kê bàn ghế, cãi vã ầm ĩ…à, ra mới biết Khoa CNTT của trường tổ chức thi cắm hoa, nấu ăn nhân ngày 8/3.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

BÁNH CHƯNG


BÁNH CHƯNG


28 tết, mở mạng thấy phóng sự ảnh người Hà Nội nấu bánh chưng trên đường phố bỗng nổi hứng “một số vấn dề về bánh chưng”. Trước hết phải thán phục dân Hà Nội ăn tết, giữ gìn truyền thống OK hơn dân miền Nam. Thời buổi thị trường bộn bề công việc này rất hiếm nhà còn nấu bánh chưng, có chăng là dân ngoại ô hay thôn quê; dân thành phố thì hầu như “giã từ dĩ vãng”. Tết đến, chủ yếu là a lô hay tới cửa hàng đặt bánh là chính, sang thì 100.000đ/chiếc, trung bình thì 50.000đ/chiếc hoặc cùng lắm thì cứ vỉa hè đường Thống Nhất, ngay ngân hàng Việt Xô tha hồ lựa chọn bánh chưng chay, mặn, sang, hèn đủ cả…ngoài Bắc chắc cũng vậy nhưng thật đáng nể, giữa phố Trần Hưng Đạo, thuộc loại lớn nhất, nhì thủ đô vẫn có hiên ngang những nồi bánh chưng lấn chiếm vỉa hè một cách dễ thương, mang đậm tính dân tộc  (hehe…nhờ vậy mà mấy chú quản lý đô thị bỏ qua chăng) và rất ấn tượng là…củi nấu là hàng đống gỗ cốp pha từ các công trình xây dựng. Thật sáng tạo và phù hợp hoàn cảnh! Nhìn là thấy ngay hiện đại kết hợp truyền thống y như nghị quyết phán bảo.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

CÀ PHÊ


CÀ PHÊ

Hồi mình còn nhỏ, cà phê là một thứ gì vừa xa xỉ, vừa lãng mạn lại vừa quý tộc. Đi học ngang qua quán cà phê (Nha Trang thưở ấy chỉ có chừng 5, 7 quán cà phê lớn thôi như Thu vàng, Chiều tím, Bordard, Tuyết Sơn, Hằng Mơ) thấy mấy anh, chị lớn ngồi trầm ngâm bên tách cà phê, bập điếu thuốc, lim dim nghe nhạc  sao mà quý tộc, lãng tử sao ấy, rất chi là ấn tượng.

 Nhà thằng bạn trong xóm có mấy ông anh lớn đi lính, sáng sáng cũng pha cà phê uống…mình sang chơi hửi mùi cà phê thơm nức, thèm chảy nước miếng lại nghe thằng bạn kể ngoài cà phê đen ra còn có cà phê sữa, cà phê kem nữa, nghe mà ngất ngây. Thật ra thi thoảng mình cũng được uống cà phê nhưng chỉ là thứ cà phê hòa tan chua loét của lính Mỹ, chả ra sao (sau này mới biết gout cà phê của bọn Tây là uống loãng và có vị hơi chua). Nói tóm lại cà phê đối với mình thưở ấy là một thứ gì rất là cao sang, huyền bí.