Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

CÀ PHÊ


CÀ PHÊ

Hồi mình còn nhỏ, cà phê là một thứ gì vừa xa xỉ, vừa lãng mạn lại vừa quý tộc. Đi học ngang qua quán cà phê (Nha Trang thưở ấy chỉ có chừng 5, 7 quán cà phê lớn thôi như Thu vàng, Chiều tím, Bordard, Tuyết Sơn, Hằng Mơ) thấy mấy anh, chị lớn ngồi trầm ngâm bên tách cà phê, bập điếu thuốc, lim dim nghe nhạc  sao mà quý tộc, lãng tử sao ấy, rất chi là ấn tượng.

 Nhà thằng bạn trong xóm có mấy ông anh lớn đi lính, sáng sáng cũng pha cà phê uống…mình sang chơi hửi mùi cà phê thơm nức, thèm chảy nước miếng lại nghe thằng bạn kể ngoài cà phê đen ra còn có cà phê sữa, cà phê kem nữa, nghe mà ngất ngây. Thật ra thi thoảng mình cũng được uống cà phê nhưng chỉ là thứ cà phê hòa tan chua loét của lính Mỹ, chả ra sao (sau này mới biết gout cà phê của bọn Tây là uống loãng và có vị hơi chua). Nói tóm lại cà phê đối với mình thưở ấy là một thứ gì rất là cao sang, huyền bí.

 
Lớn lên chút nữa, võ vẽ đọc tiểu thuyết thì hình ảnh cà phê càng thêm lãng mạn…những chàng trai thất tình, đau khổ tìm quên qua ly cà phê đen đặc quánh; những cậu học sinh mới lớn, tập tành mơ màng bên ly cà phê thơm ngát; những chiều tím mộng mơ, chàng và nàng bên nhau nhâm nhi tách cà phê bốc khói…phê lòi mắt.
Lớn thêm chút nữa, sắp đủ tiêu chuẩn để nhâm nhi cà phê và mơ mộng thì “giải phóng”, giai đoạn này nhớ lại mà rùng mình: đói vàng mắt, cơm độn, rau muống già, bo bo, khoai mì cũng không có mà ăn nói gì cà phê với cà pháo. Thưở này ngồi quán quốc doanh Bốn Mùa ngoài bờ biển, uống ly cà phê đen đá kể như bằng lên thiên đàng ! Mình có 2 thằng bạn – thằng Liêm, Thảo – làm công nhân đường sắt, thi thoảng chúng cũng rủ đi uống cà phê Bốn Mùa, chịu khó cười tình với mấy cô nàng phục vụ, được cho thêm chút đường trắng thấy đời đẹp chi lạ. Lúc này cà phê vẫn là xa xỉ phẩm. À, thưở học ở Sài Gòn cũng thường uống cà phê cóc “bột bắp tẩm cau khô” nhưng kể như không tính.
Và mình cũng được uống ly cà phê của đời mình, nghĩa là tự pha lấy. Ông anh mình ra trường thế đếch nào lại phiêu bạt về Daklak (M’Drak), có lần ông mang về cho mình được  khoảng một ký cà phê hạt, bảo là cà phê của mấy bà buôn bị thuế  vụ Trạm Khánh Dương tịch thu; do ổng công tác ở UBND huyện nên thỉnh thoảng được đặc quyền xuống Trạm xin chút đỉnh cà phê về dùng. Mình mừng lắm, gom tiền mua một ít bơ và đem ra Tiệm Thái Long thuê rang xay. Lúc cầm gói cà phê bột trên tay, gói – cà – phê – của – mình, về nhà thấy oai như cóc cụ. Suốt cả tuần nao nức đợi đến chủ nhật tắm rửa sạch sẽ (hehe cứ như là trà đạo ấy), pha một ly cà phê đậm đặc 6 muỗng cà phê bột, ngồi nhìn từng giọt cà phê ứa ra từ đáy phin thấy xúc động chi lạ và thấy mình…người lớn ghê!


Thế là tự cho mình đủ tư cách để nói chuyện với chúng bạn về cà phê, nhớ lại nhiều mẩu chuyện, giai thoại tán phét với nhau như thế này:
- Cà phê  hơn nhau chỗ chế biến, nghe bảo người ta cho vào nào là bơ (mà phải là bơ pháp), rượu, vani, quế và cả mắm nữa chả biết đúng không. Nha Trang cà phê ngon nhất phải là cà phê Loan, cô nàng Loan này có kỹ thuật pha chế sao đó mà cà phê rất chi là ngon.
- Có chuyện này rất lạ, kể ra chắc chẳng ai tin. Ông anh mình (nói trên), cà phê thì có nhưng chẳng có tiền mua bơ hay mỡ heo, gà để rang. Hạt cà phê khi rang không có bơ hay mỡ thì sẽ bị thăng hoa, bay mất mẹ nó hết mùi. Thế là có kẻ bày…có thể thay bằng dầu lửa(!). Lão đếch tin, cà phê mà dính mùi dầu lửa thì còn chó gì mùi nhưng bí quá vả lại cà phê hạt lão không thiếu nên quyết định thử một phát xem sao. Nào ngờ đúng thật! sau khi trộn dầu lửa, rang lên hạt cà phê chín, giữ được mùi và đặc biệt là không còn chút xíu gì mùi dầu lửa, thế mới tài!
- Tao tình cờ biết được bí quyết pha chúng mày ạ. Số là có lần đi đường gặp mưa bất chợt, tao ghé vào quan cà phê nhưng do khách đông, không còn chỗ nên tao được đưa xuống bếp ngồi. Tình cờ tao thấy cô nàng pha cà phê nhưng lại bỏ đường vào phin chứ không phảo vào lý, ban đầu tao tưởng cô nàng lộn nhưng sau để ý thấy ly nào cũng được pha kiểu ấy mới biết ra là bỏ chút đường vào phin giúp cà phê được keo sánh hơn…thế đấy!
- Muốn pha cà phê ngon thì nước phải thật sôi, trước hết châm vào phin một ít nước sôi để cà phê nở đều ra rồi mới được châm nước vào. Đường phải cho vào ly trước để khi giọt cà phê nóng nhỏ xuống sẽ biến thành caramen giúp vị ngọt thanh hơn và thêm thơm.
- Muốn uống cà phê sữa nhưng không cần sữa thì bỏ đường vào ly, nhiểu vài giọt cà phê vào và dùng muỗng nghiền nát đường càng nát càng tốt., cho cà phê vào sẽ thấy cà phê có màu nâu như cà phê sữa.
- Cho một chút xíu xiu muối vào cà phê sẽ ngon hơn…
(Đủ cả chiêu, trò nhưng sau này mình đã thử nghiệm thì thấy…toàn là bốc phét cả).
- Có lần tao đi công tác Daklak, tới làm việc với nông trường cà phê có tay phó giám đốc là người dân tộc. Hắn hẹn tối sang uống cà phê với hắn. 7g tối, mưa lâm râm, lạnh cắt da, hắn qua rủ uống cà phê, cứ tưởng tới nông trường bộ nào ngờ đâu tay này vốn là dân tộc nên hắn cho cất một ngôi chòi nhỏ giữa vườn cà phê rộng mênh mông. Hắn dẫn mình đội mưa đi ra chòi, lạnh lập cập. Tới nơi cứ tưởng hắn đã chuẩn bị sẵn cà phê nào ngờ lúc ất hắn mới lấy cà  phê hạt ra …rang! Hắn chỉ lấy đúng khoảng đủ 2 phin thôi, sau khi rang xong, đổ ra chiếc mâm gỗ và giải thích không được dùng mâm nhôm vì nhiệt độ hạt rang bị giảm đột ngột, sẽ mất ngon (huyền bí thế đấy). Chờ gần 30 phút, cà phê nguội hắn mới cho vào cối xay tiêu từ từ quay tay xay cà phê rồi cho vào phin và chế nước sôi vào. Căn chòi nhỏ bằng gỗ giữa vườn cà phê mênh mông, mưa rơi lâm thâm, phút chốc thơm nức hương cà phê. Uống ly cà phê ấy đến giờ vẫn  không thể nào quên.
- Tao đọc truyện ngắn “Hồn ma cũ”của Bình Nguyên Lộc, viết rằng dân Nam bộ thưở pháp có kiểu uống cà phê rất lạ, họ đổ cà phê ra dĩa cho mau nguội rồi mới uống.
Đấy, đại loại “cà phê luận” như thế.
Rồi đến thời bát nháo, bệnh hoạn của đường lối ngăn sông, cấm chợ thập niên 1980. Cà phê thưở này là của hiếm, bị kiểm tra bắt bớ rất kinh, mang theo dù chỉ một ký cũng bị bắt nhưng do nhu cầu cà phê rất lớn nên con buôn vẫn bằng mọi cách dấu diếm, tránh lách để mang cà phê đi, thưở này xuất hiện những từ rất khinh dị nhưng rất thật, đó là cà phê…đùi (cà phê buộc vào đùi), cà phê …vú (quấn quanh ngực, mang cóc xê phủ lên) được lách trạm về với quán cóc, phục vụ đại chúng!


Đã hiếm thì đương nhiên là sẽ làm giả. Thưở này hầu như chẳng biết đâu là cà phê thật nữa…nào là trộn bắp, đậu nành; nào là nước cau, nước màu để có màu đen cho nên mới có chuyện mấy thằng Sài Gòn ra chơi Nha Trang, mình rủ hắn ta Bốn mùa uống cà phê (một điểm son cho Nha Trang, cà phê Bốn mùa tuy không ngon lắm nhưng nguyên chất) có hỏi hắn uống cà phê có bị mất ngủ không? hắn hùng hồn bảo tao uống ngày 3 cữ, cà phê đặc chứ loãng xẹc như cà phê này ngứa ngáy gì. Hắn có biết đâu thứ cà phê “ngày 3 cữ” hắn uống chỉ là bột bắp, đậu nành!!! Hậu quả của ly cà phê “loãng xẹc” uồng chiều ấy hành hắn mất ngủ cả đêm, sáng mai hốc hác, bơ phờ. Lại có kẻ cả đời uống cà phê dởm, đến lúc được uống cà phê thật lại tưởng là ...cà phê đểu!
Và trình độ và mức độ đểu của cà phê ngày càng tăng, càng tởm…cà phê chỉ còn là khái niệm. Chợ Kim Biên Sài Gòn bán đủ cả các loại gọi là “tinh cà phê”, giá rẻ mạt. Chỉ cần rưới một ít vào hỗn hợp bột bắp, đậu nành rang là có ngay cà phê thượng hạng Arabica, capruchio hay Americano!!! Thảo nào cà phê thưở ấy pha đến sái 2,3 vẫn đậm đen, thế mới tài.
Thế rồi có lần mình thấy tận mắt nhân viên quán cà phê Tóc Tiên trút bã cà phê vào thúng để sau bếp. Trong phin cà phê thì đủ cả các loại thải loại: tăm xỉa răng, giấy chùi miệng, tàn thuốc, thuốc hút dở. Nhân viên lượm rác rưởi ném đi và mang thúng bã cà phê phơi nắng. Khi bã khô, cho vào chảo sấy cho khô hẳn, rồi rưới “tinh cà phê” vào, trộn đều….cho vào bao nylon hay hũ thủy tình để tiếp tục quay vòng, phục vụ thượng đế! Sau lần thấy tận mắt, mình cạch cà phê cóc, quán.
Đành phải tự sướng thôi, sắm phin, ấm điện tự biên tự diễn. Kế đến là chọn thương hiệu…thôi thì đủ cả nào là Trung Nguyên, 777, Đất Việt, Da Vàng, Mê Trang, Bảo Lộc…loại nào cũng được quảng cáo là nguyên chất, tinh khiết. Chọn đi, chọn lại đành dừng ở Trung Nguyên, không vì quảng cáo nổ vang trời “khởi nguồn sáng tạo”, “nuôi dưỡng đam mê” , “di sản nhân loại” mà là vì dù sao hương vị cũng tạm được hơn các loại khác.
Nhưng rồi chút thú vui nho nhỏ cũng không được yên, trên mạng ầm ĩ tố cáo thằng Trung Nguyên bỏ Quinacrine (thuốc sốt rét đấy ạ) vào cà phê để tăng độ đắng cho cà phê…thằng Vũ Tổng Giám đốc (thằng này chém gió trời sợ) phân trần rằng đây là âm mưu bôi nhọ cá phê của hắn, rằng thì là hương cà phê của hắn là kết quả của Hợp đồng nghiên cứu sản xuất cái mả mẹ gì đó giữa Trung Nguyên và Trường ĐH Bách khoa TpHCM sản xuất loại enzim giả lập theo men tiêu hóa của con chồn và quinacrine đưa vào không hại cho sức khỏe, chỉ nhằm thỏa mãn nhu cầu (không giống ai) của người Việt là uống cà phê đá phải bảo đảm có độ đắng của cà phê…chẳng biết thằng nào đúng, mình hoang mang tợn, thế là sục sao, nghiên cứu về cà phê và biết được:
Đúng là người Việt tự tạo ra một định kiến rất lệch lạc rằng cà phê ngon phải keo, sánh, sệt…đánh phải nổi bọt như xà phòng; trong khi thực tế cà phê dù pha đậm cách mấy cũng không bao giờ keo, sánh và nổi nhiều bọt cả. Chính vì cái ngộ nhận không giống ai của thương đế Việt đã đẩy “sáng tạo Việt” pha chế đủ loại hóa chất để tạo sệt, bọt (laurin sulfat) nhằm thỏa mãn nhu cầu con rồng, cháu tiên.
Và một kiểu uống cà phê không giống ai: uống nóng, để bảo đảm cà phê nóng hổi, cà phê được xay to hạt để nước sôi ngấm qua nhanh. Kết quả là cà phê có nóng nhưng cafein còn lại trong bã rất nhiều, trong ly chẳng có bao nhiêu vì không đủ thời gian để rút hết cafein trong cà phê. Sau này được đi các nước khác mới thấy họ không dùng phin và cũng chẳng biết phin (filter) là gì! Họ hoặc là uống cà phê hòa tan, hoặc là dùng máy xay cà phê tại chỗ. Dùng nước sôi được đun sôi 120 độ trong nồi áp suất, phun vào cà phê với áp lực cao. Kết quả là cafein bị tuốt sạch và ly cà phê nóng …hơn 100 độ, uống chỉ có mà phỏng lưỡi! thằng Tây rất ngạc nhiên vì lối uống cà phê phin của người Việt, chúng nói rằng lãng phí, không khoa học! đèo mẹ, uống cà phê mà cũng phải khoa học, tiên sư quân đế quốc, sài lang! nhưng mà chúng nói đúng đấy chứ. Gần đây ở SG cũng mở cà phê pha kiểu này nhưng nghe chừng không thu hút được dân uống cà phê Việt! họ vẫn “ngu” trung thành theo kiểu uống truyền thống!
Thế giới rất ít người uống cà phê đá! Dân Việt thì lại khoái, chắc do xứ mình nóng, uống ly cà phe đá phê hơn nhưng chết nỗi là khi bỏ đá vào thì mùi cà phê bị lạnh, ngưng tụ và đếch còn thơm nữa…tai hai hơn là vị đắng đặc trưng của cà phê cũng bay luôn, vậy thì cà phê khác chó gì si rô! Cho nên thằng Vũ chém gió mới có lý do để bỏ quinacrine vào cà phê đấy các bạn ạ mặc dù nó chối bai bải là không có, tiên sư nó!

(Trích tinmoi.com: “Về nguyên thủy thì ly cà phê thường được uống nóng. Rồi dân ta, đặc biệt dân Nam, với thói quen thưởng thức dễ dãi của mình, chuyển qua uống đá. Từ đây, loại cà phê nguyên chất không còn được ưa chuộng nữa: Trong nước đá, nó loãng ra và không đủ đắng, còn mùi hương thì bị ức chế bởi nhiệt độ thấp. Và thế là các nhà sản xuất tìm đủ mọi cách để tăng đắng và tăng mùi hương. Nhưng cuối cùng, Trung Nguyên đã trở thành nhà phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử chế biến cà phê Việt Nam, với việc cho thuốc ký ninh vào cà phê với liều lượng cao. Một biện pháp hết sức rẻ tiền và hữu hiệu").
Tây chúng nó uống cà phê loãng toẹt như nước trà bồm vậy, ngày chúng nó uống cả lít cà phê, vãi Tây! Cái kiểu uống đặc chắc chỉ có dân Việt mình thì phải. Quái lạ, sao người mình cái gì cũng thích đặc, kể cả dốt cũng thích dốt đặc.
Trở lại việc uống cà phê, cả một thời gian dài mình trung thành với cà phê Trung Nguyên, ngày làm 2 cữ nhưng sao càng ngày càng thấy chán uống… cà phê lúc còn nóng thì còn tạm được, chỉ cần nguội một chút thì y như nước màu kho cá! Uống từ số 1 đến số 8 của thằng trọc Vũ, cống hiến cho Cty nó không biết bao nhiêu mà kể nhưng chả được nước mẹ gì. Nhưng không uống cà phê của nó thì uống của ai bi chừ?

Thế rồi tức nước vỡ bờ, chịu không thấu cà phê đểu toàn tập, trong đó có cả Trung Nguyên, báo mạng đưa hàng loạt thông tin: hầu như cà phê trên thị trường đều đểu hơn chó! Thằng lịch sự nhất cũng chỉ có khoảng 30% là cà phê, còn lại là….trời biết! thậm chí có loại cà phê hoàn toàn nguyên chất…đậu nành.  Bọn bất lương này thường cho vào hạt caramen để tạo độ đậm đặc và màu đen cho cà phê. Bóp thử một ít cà phê trên tay, thế nào củng bị dây chút màu nâu trên tay! Hạt caramen dễ dàng thấy trong cà phê, chúng đen bóng, lóng lánh như than đá và nặng hơn cà phê cho nên cùng một trọng lượng, cà phê đểu bao giờ cũng có thể tích nhỏ hơn nhiều và chế nước sôi vào, rất ít nở và dính bết vào nhau do tinh bột của bắp và đậu chảy ra. Đèo mẹ thảo nào bố mày chế cà phê chẳng bao giờ thấy phin bị tắc cả (do cà phê nở), chảy re re như ỉa chảy.
Cà phê bột thật rất xốp, nhẹ và chỉ có màu nâu, pha ra cũng chỉ có màu nâu đậm, nhạt chẳng bao giờ có màu đen thui thủi như cà phê đểu. Cà phê thật giọt đầu tiên rất đậm, sau đó nhạt màu dần, trái lại cà phê đều giọt đầu không đen bằng các giọt sau vì càng về sau caramen tan ra càng tạo màu đen thui! Có pha hàng chục lần thì vẫn ra màu đen chó đểu ấy! đèo mẹ chúng mày, hóa ra xưa nay bố mày nuốt toàn caramen, quinacrine ư? Chưa hết, chất độn chúng nó ưa dùng là đậu nành vì loại này khi rang cháy lên có màu đen rất dễ trộn với cà phê nhưng khi cháy sẽ tạo ra cái chất khỉ gió gì đó gây ung thư! lại phải chửi tiên sư cha chúng nó lần nữa.
(Trích thatgia.vn: “Như vậy người ta có thể chắc một chuyện là nếu anh vào một quán cà phê và được tính giá dưới 10.000 đồng/ly thì anh đang uống xác đậu nành tẩm hóa chất. Nhưng nếu anh uống cà phê với giá của dân trung lưu từ 15.000-20.000 thì đúng là anh đang uống khoảng 50% đậu nành. Còn bước vào những quán sang trọng uống một ly cà phê với giá từ 30.000 đồng trở lên thì anh có chút hy vọng cái thứ đang uống đúng là cà phê”).
Chán vãi cả linh hồn, chẳng biết phải sống kiểu gì nữa thời may nhà hàng Bốn Mùa ở bờ biển Nha Trang bị giải tỏa để xây đường ngầm đi bộ gì đó, bọn nhân viên thất nghiệp rủ nhau thuê mắt bằng bán cà phê ở gần trường THCS Thái Nguyên và bán cả cà phê bột. Do cửa hàng nằm ngay trên đường đi làm, thế là tò mò cộng với chút ký ức xưa về cà phê Bốn Mùa, mình ghé vào mua 2 lạng coi như là trả nợ ký ức. Cô bé bán hàng giới thiệu 2 loại cà phê hạt cùng thương hiệu Bốn Mùa, xay tại chỗ…ừ, chắc là đúng cà phê thật vì bay mùi thơm nức, có màu nâu và khá tơi, xốp. Chạy ù phát về nhà, nấu nước sôi pha ngay một ly để thử và…cảm động thay, hichic…cà phê nở bung làm lật cả nắp chặn (lúc này mình mới nhớ hình ảnh ly cà phê Bốn Mùa thưở xưa thường bị bã cà phê hất lật nắp chặn, dính lem nhem ngoài phin) và bay hương thơm ngát. Từng giọt cà phê nâu nâu rơi chậm rãi xuống ly, phải mất khoảng 10 phút mới pha xong ly cà phê. Thêm chút nước sôi, chầm chậm nhấp từng ngụm cà phê thơm phức, đắng nhè nhẹ và đậm đà khó tả. Híc hic…hạnh phúc là đây chứ còn là thế chó gì nữa hỡi lũ bần nông quỷ quyệt, lũ trí thức lởm khởm. Và thế này nữa, bố mày dí đít vào cà phê Trung Nguyên nhé thằng Vũ trọc chém gió. (xem thêm (*) ở cuối bài).
Mà này, hehe…mình chỉ nói theo cảm xúc thôi đấy, chả có hùn vốn hay mua cổ phần của Bốn Mùa đâu.
Nhưng thật ra chút hạnh phúc cỏn con kia cũng chỉ là tương đối thôi, nghĩa là ăn cỏ mãi, tình cờ vớ được cọng rau muống nên thấy ngon thôi chứ chẳng bõ bèn gì. Thằng bạn thân Google cho biết, cây cà phê được trồng ở nước ta có 3 giống gồm cà phê Vối (Robusta) chiếm hơn 90% diện tích, cà phê Chè (Arabica) gần 10% và cà phê Mít (Excelsa) chỉ khoảng 1% nhưng phần lớn giống đã quá cỗi, già cốc đế đại vương rồi nên chất lượng kém. Các nước trồng cà phê lớn như Brazil họ đã thay giống từ lâu, trồng giống mới có sản lượng và chất lượng cao hơn nhiều, còn ta vẫn ca bài trung thành với truyền thống! Đã vậy nạn trộm cắp, phải nói đúng hơn là cướp, ngày càng táo tợn, lộng hành. Lũ cà phê tặc này không chỉ hái trộm mà để tăng năng suất trộm cắp, chúng …chặt cả cây để hái cho mau. Thế là để bảo vệ thành quả lao động, người trồng cà phê chỉ còn cách hái trái sớm, nghĩa là chưa đủ thời gian theo quy định cho nên trái xanh, kém chất lượng và thường bị chua, không có hương thơm. Đèo mẹ quân trộm cướp. Trời ơi, chỉ một ly cà phê thôi mà sao nghe chừng khó quá.
Hôn qua đọc mạng, có kẻ viết bài về thú uống cà phê cóc vỉa hè ở SG, ngồi lê lết bên công viên, vỉa hè, tự lấy gạch, dép làm ghế, tán gẫu, ngắm giòng đời trôi chảy rất chi là thú vị được hòa mình vào giòng đời và giá rất rẻ. Nghe cũng thích thật, nhớ một thưở sinh viên lang thang cơm hàng, cháo chợ, cà phê vỉa hè nhưng chỉ cần nhớ lại những gì mình viết ở trên (chỉ mới là một chút xíu sự thật) thì “lạy mẹ con đi”, bố bảo mình cũng chẳng dám uống cái thứ hỗn hợp tởm lợm tự xưng là cà phế ấy. Không riêng gì cà phê, cả bắp luộc, sữa đậu nành, trà đá…cũng xin “vẫy tay chào nhau” thôi. Mất đi thú vui vỉa hè buồn lắm chứ nhưng biết làm sao! Tiên sư cái thời thổ tả.

Mồng 4 tết Quý Tỵ - 2013


(*) Nhận biết - phân biệt cà phê thật
Khối lượng: Bột cà phê luôn luôn có khối lượng riêng thấp hơn bột các loại ngũ cốc khác và thể tích (hay khối lượng) của 1 kg bột cà phê luôn luôn lớn hơn thể tích của bột các loại ngũ cốc rang.
Độ xốp của bột cà phê: Nhìn theo cảm quan, bột cà phê nguyên chất rất nhẹ, có độ xốp , tơi và rời. Bột của hạt  ngũ cốc khác thường dính lại, ít tơi bong hơn. Nếu bạn có 1 bịch cà phê nguyên chất và một bịch cà phê không nguyên chất,  bạn mở 2 bịch ra, lấy 2 chén nước, múc 2 muỗng bột của 2 bịch đổ lên mặt nước. Bột cà phê nguyên chất xốp nhẹ, có khối lượng riêng thấp, nên có khuynh hướng nổi lên trên, còn bột của các hạt ngũ cốc khác có khối lượng riêng lớn hơn , nên chìm xuống nhanh hơn.
Độ ẩm của bột cà phê: Bột cà phê nguyên chất ít ngậm nước, không có nhiều độ ẩm. Bột các loại ngũ cốc khác thường giữ nước  và có độ ẩm cao hơn.
Màu của bột cà phê: Khi rang đến nhiệt độ và thời gian thích hợp…bột cà phê có màu nâu đậm. (Nếu hạt cà phê rang chưa đến nhiệt độ và thời gian nổ lần 1 thì bột có màu vàng sáng vị chua, và mùi nồng). Hạt bắp rang để độn vào cà phê thường có màu đen đậm.
Mùi của bột cà phê: Nếu quen thuộc, bạn không khó để nhận ra mùi thơm rất dễ chịu, hấp dẫn và rất  đặc trưng của bột cà phê nguyên chất. Bắp và đậu nàng cũng có mùi hơi tanh, theo cảm quan, nếu tinh tế một chút, bạn có thể nhận thấy khi ngửi.
Nhận biết trạng thái của bột cafe nguyên chất: Bột bắp , bột đậu rang khi gặp nước sôi trở nên dẻo, dính bệt và xẹp xuống do các loại ngũ cốc luôn có chứa nhiều tinh bột. Cà phê không phải là một  loại hạt ngũ cốc. Trái lại  cà phê được cấu tạo bởi các hợp chất cao phân tử cellulose, chứa rất ít tinh bột. Quá trình rang hạt cà phê nở lớn, bên trong tạo ra các khoang không khí, gặp nước sôi, không khí bên trong nở lớn, làm sủi bọt bột cà phê và khiến bột cà phê trào lên trong phin. Điều nầy rất để nhận thấy
Màu của nước cà phê: Ly cà phê nguyên chất và lành mạnh luôn có màu nâu từ cánh gián đến  nâu đậm, khi cho đá vào sẽ có màu nâu hổ phách, một  màu nâu trong trẻo rất quyến rũ. Để ra ánh nắng, nhìn ly cà phê đá có màu nâu sáng lung linh
Độ sánh của nước cà phê: Khi pha, nước của ly cà phê nguyên chất có độ sánh hầu như không đáng kể. Trái với nước của bột bắp rang hay bột đậu rang, vốn chứa rất nhiều tinh bột, nên rất sánh, rất đặc kẹo, thậm chí là sánh dẻo.
Vị của cà phê: Cà phê khi rang với thời gian đủ và đạt đến nhiệt độ thích hợp sẽ  cho chúng ta  ly cà  phê có vị đắng thanh xen lẫn vị chua nhẹ nhàng, rất tinh tế do yếu tố của các thành phần acid ẩn chứa đằng sau của vị đắng trong hạt cà phê.
Bọt của cà phê: Bản thân nước pha cà phê khi đánh lên với đường cũng tạo ra 1 ít bọt màu nâu sáng trông rất đẹp. Nếu bọt mỏng tanh, có óng ánh màu cầu vồng, đánh lên đầy cả ly và  rất lâu tan nhìn ly cà phê có vẻ khá đẹp thì chắc chắn đấy là bọt xà bông. (trích thatgia.com)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét