PHẦN BA
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ BỞI
WALTER HARTRIGHT
9
Ngôi mộ đá
Vào ngày 13 tháng mười năm
1850, tôi rời khỏi những khu rừng già hoang sơ ở trung tâm Nam Mỹ quay về lại
nước Anh. Tôi đã thoát khỏi cái chết bởi bệnh tật, chiến tranh, chết đuối và hy
vọng những trải nghiệm đó sẽ giúp tôi mạnh mẽ để đối mặt với tương lai – một
tương lai không có Laura Fairlie – tôi vẫn nhớ em là Laura và không thể nghĩ về
em với cái tên của chồng em. Cuộc gặp mặt rất vui, mặc dầu chẳng bao lâu tôi
lại quay về với nỗi buồn.
Việc đầu tiên tôi làm là về
thăm mẹ và chị tôi ở ngôi nhà tại Hampsted. Mẹ tôi không giữ điều gì trong lòng
và khi tôi phải nhìn vào ánh mắt thương sót của bà là điều tôi sợ nhất. Mọi
chuyện chẳng bao lâu cũng đã kể hết. Tôi cố gắng hết sức vất vả tránh không để
nỗi buồn làm hỏng niềm vui ngày trở về của mẹ và chị nhưng đến ngày thứ ba tôi
phải đi đâu đó một mình một lúc.

