Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

PHẦN BA
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ BỞI WALTER HARTRIGHT

9
Ngôi mộ đá

Vào ngày 13 tháng mười năm 1850, tôi rời khỏi những khu rừng già hoang sơ ở trung tâm Nam Mỹ quay về lại nước Anh. Tôi đã thoát khỏi cái chết bởi bệnh tật, chiến tranh, chết đuối và hy vọng những trải nghiệm đó sẽ giúp tôi mạnh mẽ để đối mặt với tương lai – một tương lai không có Laura Fairlie – tôi vẫn nhớ em là Laura và không thể nghĩ về em với cái tên của chồng em. Cuộc gặp mặt rất vui, mặc dầu chẳng bao lâu tôi lại quay về với nỗi buồn.
Việc đầu tiên tôi làm là về thăm mẹ và chị tôi ở ngôi nhà tại Hampsted. Mẹ tôi không giữ điều gì trong lòng và khi tôi phải nhìn vào ánh mắt thương sót của bà là điều tôi sợ nhất. Mọi chuyện chẳng bao lâu cũng đã kể hết. Tôi cố gắng hết sức vất vả tránh không để nỗi buồn làm hỏng niềm vui ngày trở về của mẹ và chị nhưng đến ngày thứ ba tôi phải đi đâu đó một mình một lúc.
(Phần hai)

CÂU CHUYỆN DO MARIAN HALCOMBE KỂ

4
Chuẩn bị cho cuộc hôn nhân

Một ngày thật buồn khi Water Hartright rời bỏ chúng tôi. Laura ngồi trong phòng của em suốt ngày và tôi cảm thấy buồn và chán nản. Ông Gilmore đã mất thời gian vô ích. Sáng hôm sau, Laura xuất hiện trở lại, trông em xanh xao và bệnh hoạn, tôi nghĩ ông ấy có vẻ lo cho em hơn, tôi cũng thế. Laura thực sự rất đáng yêu và hấp dẫn nên không có gì là ngạc nhiên khi Walter yêu mến em. Thật tình thì chính tôi cũng mến anh ta. Nhưng tôi thật lòng nghĩ thời gian sẽ chữa lành nỗi niềm của em.
Hai ngày sau khi Walter ra đi, ông Percival đến. Ông ta đã bốn mươi lăm tuổi nhưng trông trẻ hơn, vẻ ngoài ưa nhìn và chỉ hơi bị hói một chút, tính cách chỉn chu, thoải mái, dễ thương và lịch lãm. Tôi phải cố gắng để mến ông ta.
Vào buổi chiều, khi Laura ra khỏi phòng, ông Percival có nhắc đến lá thư của Anne Catherick.
 “Tôi đã đọc lá thư của ông Gilmore gửi cho luật sư của tôi”, ông nói “Tôi muốn giải thích đầy đủ cho cô rõ. Bà Catherick, cô biết đấy, đã làm việc cho tôi và gia đình trong nhiều năm. Hôn nhân của bà không được suôn sẻ lắm, trong đó phải kể đến việc chồng bà ruồng rẫy bà và đứa con cái duy nhất bị thiểu năng cần phải đưa vào Nhà thương điên. Vì ghi nhận công sức của bà Catherick, tôi đã đồng ý thanh toán chi phí rất đắt để đưa cô con gái của bà vào Nhà thương điên. Không may là cô con gái biết được nên đã sinh ra căm thù tôi. Hiện tại cô ta đã trốn khỏi Nhà thương điên và tôi chắc chắn rằng cô ta đã viết lá thư này vì căm ghét tôi. Thật đáng buồn”.
WOMAN IN WHITE

Tác giả: Wilkie Collins
                                                                        Dịch: Ngọc Sinh


 
PHẦN MỘT
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ BỞI WALTER HARTRICK

1
Cuộc gặp gỡ dưới ánh trăng
Vào cuối tháng bảy. Những ngày hè dài nóng nực đã đến lúc kết thúc.Tôi đang cảm thấy mệt mỏi và buồn chán. Tôi cũng đã cạn tiền vì thế đây là dịp tôi lánh xa đường phố London đầy bụi bặm và trải qua một mùa nghỉ thu tiết kiệm tại nhà mẹ tôi.
Mẹ tôi và chị Sarah sống ở một căn nhà nhỏ ở Hampsted, vùng ngoại ô phía bắc, tôi thường ghé thăm họ hai lần một tuần. Chiều nay tôi vừa về tới cổng nhà thì trời cũng vừa sập tối. Trước khi mở cửa, tôi rung mạnh chuông và anh bạn người Ý của tôi, giáo sư Pesca vội vã chạy ra đón tôi.
Pesca là giáo sư về ngôn ngữ, lìa khỏi nước Ý vì những lý do chính trị và lập gia đình ở nước Anh. Anh ta là một người nhỏ bé, dễ kích động và kỳ dị, luôn cố gắng tỏ ra mình là người Anh hơn cả người Anh. Tôi đã gặp anh ta vào một ngày sương muối giăng đầy, khi ấy anh ta đang dạy tiếng Anh. Một ngày nọ tôi gặp anh ta tại Brighton, chúng tôi đồng ý đi bơi biển cùng nhau. Anh ta rất hăng hái và tôi không hề biết anh không biết bơi! Rất may khi anh ta chìm lỉm xuống đáy biển tôi đã có thể lặn xuống cứu anh. Từ ngày ấy, anh ta là người bạn ơn nghĩa của tôi và cũng từ buổi chiều hôm ấy, anh bộc lộ lòng biết ơn theo kiểu của anh mà sau này đã thay đổi cả cuộc đời tôi.