Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

PHẦN BA
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ BỞI WALTER HARTRIGHT

9
Ngôi mộ đá

Vào ngày 13 tháng mười năm 1850, tôi rời khỏi những khu rừng già hoang sơ ở trung tâm Nam Mỹ quay về lại nước Anh. Tôi đã thoát khỏi cái chết bởi bệnh tật, chiến tranh, chết đuối và hy vọng những trải nghiệm đó sẽ giúp tôi mạnh mẽ để đối mặt với tương lai – một tương lai không có Laura Fairlie – tôi vẫn nhớ em là Laura và không thể nghĩ về em với cái tên của chồng em. Cuộc gặp mặt rất vui, mặc dầu chẳng bao lâu tôi lại quay về với nỗi buồn.
Việc đầu tiên tôi làm là về thăm mẹ và chị tôi ở ngôi nhà tại Hampsted. Mẹ tôi không giữ điều gì trong lòng và khi tôi phải nhìn vào ánh mắt thương sót của bà là điều tôi sợ nhất. Mọi chuyện chẳng bao lâu cũng đã kể hết. Tôi cố gắng hết sức vất vả tránh không để nỗi buồn làm hỏng niềm vui ngày trở về của mẹ và chị nhưng đến ngày thứ ba tôi phải đi đâu đó một mình một lúc.
(Phần hai)

CÂU CHUYỆN DO MARIAN HALCOMBE KỂ

4
Chuẩn bị cho cuộc hôn nhân

Một ngày thật buồn khi Water Hartright rời bỏ chúng tôi. Laura ngồi trong phòng của em suốt ngày và tôi cảm thấy buồn và chán nản. Ông Gilmore đã mất thời gian vô ích. Sáng hôm sau, Laura xuất hiện trở lại, trông em xanh xao và bệnh hoạn, tôi nghĩ ông ấy có vẻ lo cho em hơn, tôi cũng thế. Laura thực sự rất đáng yêu và hấp dẫn nên không có gì là ngạc nhiên khi Walter yêu mến em. Thật tình thì chính tôi cũng mến anh ta. Nhưng tôi thật lòng nghĩ thời gian sẽ chữa lành nỗi niềm của em.
Hai ngày sau khi Walter ra đi, ông Percival đến. Ông ta đã bốn mươi lăm tuổi nhưng trông trẻ hơn, vẻ ngoài ưa nhìn và chỉ hơi bị hói một chút, tính cách chỉn chu, thoải mái, dễ thương và lịch lãm. Tôi phải cố gắng để mến ông ta.
Vào buổi chiều, khi Laura ra khỏi phòng, ông Percival có nhắc đến lá thư của Anne Catherick.
 “Tôi đã đọc lá thư của ông Gilmore gửi cho luật sư của tôi”, ông nói “Tôi muốn giải thích đầy đủ cho cô rõ. Bà Catherick, cô biết đấy, đã làm việc cho tôi và gia đình trong nhiều năm. Hôn nhân của bà không được suôn sẻ lắm, trong đó phải kể đến việc chồng bà ruồng rẫy bà và đứa con cái duy nhất bị thiểu năng cần phải đưa vào Nhà thương điên. Vì ghi nhận công sức của bà Catherick, tôi đã đồng ý thanh toán chi phí rất đắt để đưa cô con gái của bà vào Nhà thương điên. Không may là cô con gái biết được nên đã sinh ra căm thù tôi. Hiện tại cô ta đã trốn khỏi Nhà thương điên và tôi chắc chắn rằng cô ta đã viết lá thư này vì căm ghét tôi. Thật đáng buồn”.
WOMAN IN WHITE

Tác giả: Wilkie Collins
                                                                        Dịch: Ngọc Sinh


 
PHẦN MỘT
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ BỞI WALTER HARTRICK

1
Cuộc gặp gỡ dưới ánh trăng
Vào cuối tháng bảy. Những ngày hè dài nóng nực đã đến lúc kết thúc.Tôi đang cảm thấy mệt mỏi và buồn chán. Tôi cũng đã cạn tiền vì thế đây là dịp tôi lánh xa đường phố London đầy bụi bặm và trải qua một mùa nghỉ thu tiết kiệm tại nhà mẹ tôi.
Mẹ tôi và chị Sarah sống ở một căn nhà nhỏ ở Hampsted, vùng ngoại ô phía bắc, tôi thường ghé thăm họ hai lần một tuần. Chiều nay tôi vừa về tới cổng nhà thì trời cũng vừa sập tối. Trước khi mở cửa, tôi rung mạnh chuông và anh bạn người Ý của tôi, giáo sư Pesca vội vã chạy ra đón tôi.
Pesca là giáo sư về ngôn ngữ, lìa khỏi nước Ý vì những lý do chính trị và lập gia đình ở nước Anh. Anh ta là một người nhỏ bé, dễ kích động và kỳ dị, luôn cố gắng tỏ ra mình là người Anh hơn cả người Anh. Tôi đã gặp anh ta vào một ngày sương muối giăng đầy, khi ấy anh ta đang dạy tiếng Anh. Một ngày nọ tôi gặp anh ta tại Brighton, chúng tôi đồng ý đi bơi biển cùng nhau. Anh ta rất hăng hái và tôi không hề biết anh không biết bơi! Rất may khi anh ta chìm lỉm xuống đáy biển tôi đã có thể lặn xuống cứu anh. Từ ngày ấy, anh ta là người bạn ơn nghĩa của tôi và cũng từ buổi chiều hôm ấy, anh bộc lộ lòng biết ơn theo kiểu của anh mà sau này đã thay đổi cả cuộc đời tôi.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

BÀI THƠ BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ

BÀI THƠ BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ

Hehe…chẳng biết là vui hay không nữa! cái cắm cúi làm thì chả được chó gì, cái vớ vẩn làm cho vui thì bỗng nhiên nổi tiếng! thế mới thối đời chứ.
Là thế này: quãng đâu năm 2000 gì đó, mình có quen trên mạng thằng cu tên Trương Hiếu Minh (đúng không ta?), làm ở Trung tâm phần mềm Quang Trung – Sài Gòn. Liên lạc qua mail (thưở ấy chưa có chat chít, Facebook, blog…gì đâu nhé, mail là oai lắm rồi), nó gửi mình bài thơ (sưu tầm của thằng khốn nào đó) như vầy:

Kết thúc từ đây
Đời trai nay đã đi đời
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con
Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, không còn đường ra

Vợ mày là con nguời ta
Nghĩ mày với nó chẳng bà con chi
Con gái là cái quái gì
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết, mày không thấy à
Ngày xưa mày vẫn ba hoa
Thằng nào ngu mới bị sa luới tình
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin đuờng vào.

Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu sài mua sắm phải thưa với bà
Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ còn ra nỗi gì!!!
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm, tối thì đứt hơi
Hu hu… ấy ấy… mày ơi
Kể như tôi khóc cho đời bạn tôi.

Đọc thấy cũng vui vui và thấy sao giống…mình (!) nên mình mới làm bài họa lại thế này:

Bắt đầu từ đó

Anh ơi anh nghĩ thế nào
Cớ sao lại sợ dính vào vợ con ?
Vợ con là cái lồng son,
Không con không vợ, héo hon gầy mòn !

Vợ nuôi béo đỏ béo tròn
Tự do… với vợ (!) vẫn còn đấy thôi
Có gì mà kể ỉ ôi
Gì mà phân biệt bố tôi bố bà !

Thân trai bốn bể là nhà
Con là chủ tịch, vợ là… bí thư
Độc thân rất dễ thân hư
Lang thang cho lắm... ung thư có ngày (!)

Sao bằng tối tối gác tay
Tỉ tê tâm sự “mày mày tao tao”
(Í quên em nói tào lao
“Anh hỡi, em hỡi” xiết bao là tình)

Ngày xưa còn ở một mình
Ai chẳng mơ được lưới tình dính vô
Một vợ bằng mấy lần bồ
Lại được rửa chén, giặt đồ sướng ghê!!!

Độc thân đừng tưởng gái mê
Nó mê cái ví, còn… dê đừng hòng !
(Ngày xưa khi chữa có chồng
Vụ đó em thuộc nằm lòng đó anh)


Anh ơi lấy vợ cho nhanh
Tiền lương khỏi giữ, cơm canh sẵn sàng
Khỏi lo tiêu phi tiêu hoang
Vợ quản bằng mấy ngân hàng anh ơi

Nhậu chi cho uổng cuộc đời
Quét nhà, rửa chén thảnh thơi nào bằng
Vợ gọi: dạ mới ga lăng,
Muốn chửi thì đã có thằng cu con.

Anh ơi em mở lồn(g) son,
Anh mau vào sớm để còn... nộp lương.

Bài thơ lót đít này mình chỉ ngoáy độ 20 phút là xong, gửi cho thằng cu Minh. Hôm sau gửi lên mạng nội bộ của các cơ quan tỉnh Khánh Hòa (Forum của Trung tâm tích hợp dữ liệu tỉnh Khánh Hòa– èo mẹ, tên cơ quan gì dài loằng ngoằng, thúi hoắc). Quý bạn thối tha, ghê tởm của tôi lưu ý chữ lồng son mình viết là “lồn(g) son”…hehe, gây nên nhiều trận cười và lắm câu chửi (đưa nào chửi, mình mặc định luôn đó là lũ ngu kinh niên, táo bón và trĩ ngoại). Nhớ nhất là thằng Ngọc (cùng phòng) nó in ra giấy đem về cho con bé Ty, đâu khoảng 10 tuổi, con nó, thế mà con bé đọc khoái chí cười sằng sặc.
Thế thôi.
Nhưng tình cờ hôm nay lên mạng thấy bài thơ của mình đăng trên trang web cặn bã nào đó chả nhớ, và ký tên Meokhoang!!! Kèm theo nhiều comment tán thưởng (cả cuộc đời sống mòn mỏi đến giờ mới có người khen nhưng cóc biết mình là ai, bi kịch, bi kịch). Mình lấy đại một câu thơ trong bài này làm từ khóa nhờ thằng đệ nối khố tên Google search dùm; kết quả là vô thiên lủng, có đến cả trăm các trang nào web, nào Blog, Wordpress từ Nam ra Bắc; từ có tiếng như VnExpress, Webtretho, lysodongphuong, baomoi, các trường Đại học, Phổ thông….cho đến trang của bọn cóc nhái, dòi bọ, tục tỉu đăng bài thơ này hehe…có thằng còn chút lương tâm ghi là ST hay vô danh (èo mẹ, vô danh cái thằng bố mày ấy! tác giả là Bố mày, là Nguyễn Ngọc Sinh danh giá, đạo đức ngời ngời, rõ chưa, rõ chưa!); còn một số thằng mất dạy vô vàn như thằng Meokhoang…nhận bừa là của nó!!! Lại phải chửi tiên sư thằng Meokhoang lần nữa, mày xứng đáng là con rồng, cháu tiên đấy. Một cục cứt bé bằng cái phao câu cũng giành.
Kể ra thì mình cũng bị chôm nhiều thứ khác, tỷ như cái hình này mình chụp ở Sapa, đang lên trang PhotoVN:



Thế rồi tình cờ lên mạng gặp trang web http://dulichkinhdo.com, nó nẫng nhẹ hình của mình tỉnh bơ như xích lô đái cột điện!


Rồi còn bài viết về hướng dẫn sử dụng phần mềm trên trang web báo Khoa học phổ thông của mình (khoảng 30 bài) thì chúng nó xào tơi tả, chôm trắng trợn như cán bộ cấp cao chôm công trình người khác làm luận án thạc sỹ, tiến sỹ vậy; chúng hiên ngang ký tên nào là Nguyễn Chó, Trần Lừa, Lê Heo, Phạm Cứt… Ôi thật là cảm động lắm lắm!
Mà cũng nhờ theo dấu chôm chỉa này, mình phát hiện có thằng nào đó làm bài thơ này cũng hay hay:

Để rồi cuối cùng
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Sao cho con trốn được người con yêu
Rằng con thiếu nợ đã nhiều
Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi !

Con cày hai dzốp (s) hụt hơi (job: công việc)
Người con yêu lại đua đòi chơi xe
Biểu gì con cũng phải nghe
Nếu con cãi lại là te tua đời

Truớc đây con tưởng gặp thời
Chúa ban con được tìm nguời con yêu
Giờ đây thân xác tiêu điều
Đời con phải chịu rất nhiều đắng cay

Thân con chẳng khác trâu cày
Nợ nàng con trả dài dài chưa xong
Con giờ như cá lòng tong
Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời

Thế mà đâu hết nợ đời
Nấu cơm, rửa chén, bị đòi… tù ti
Người đâu gặp gỡ làm chi
Để cho khổ thế còn gì là xuân ?

Chúa ơi con khổ vô ngần
Chúa mà không giúp là thân con tàn
Con đang thiếu nợ trăm ngàn
Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi

Con quỳ lạy Chúa trên trời
Giúp cho con trốn được người con yêu
(Vô Danh)

Chả biết tên thằng lởm khởm này, quyết luôn cho bài thơ này tác giả Vô Danh, hehe…vậy là may cho mày lắm đấy, gặp thằng Meokhoang là nó choang luôn tác giả “Meokhoang” (chửi lần 3: tiên sư bố thằng Meokhoang).

Hết vậy

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

LÀM GIÁM KHẢO


LÀM GIÁM KHẢO


Có lần tôi được làm giám khảo đấy các bạn ạ! Hehe…suốt đời chỉ toàn làm thí sinh với bị khảo, chỉ mong tai qua nạn khỏi, trụ hạng là mừng xoắn suýt rồi, làm gì dám mơ “khảo” ai, thế mà lại được làm giám khảo mới lạ chứ.
Số là khi tôi học bằng hai về công nghệ thông tin ở Đại học Nha Trang (tôi phải nói rõ điều này để các bạn hiểu là tôi đủ già rồi chứ không phải sinh viên nhãi con), lịch học được bố trí thế quái nào lại rơi vào ngày 8/3. Đang ngồi học trên lầu ba bỗng nghe lao xao dưới sân trường, thò đầu ra xem thì thấy lũ lượt hàng đàn sinh viên mang theo hoa, lá, nồi, niêu xoong chảo đủ cả, nhao nhao nhao kê bàn ghế, cãi vã ầm ĩ…à, ra mới biết Khoa CNTT của trường tổ chức thi cắm hoa, nấu ăn nhân ngày 8/3.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

BÁNH CHƯNG


BÁNH CHƯNG


28 tết, mở mạng thấy phóng sự ảnh người Hà Nội nấu bánh chưng trên đường phố bỗng nổi hứng “một số vấn dề về bánh chưng”. Trước hết phải thán phục dân Hà Nội ăn tết, giữ gìn truyền thống OK hơn dân miền Nam. Thời buổi thị trường bộn bề công việc này rất hiếm nhà còn nấu bánh chưng, có chăng là dân ngoại ô hay thôn quê; dân thành phố thì hầu như “giã từ dĩ vãng”. Tết đến, chủ yếu là a lô hay tới cửa hàng đặt bánh là chính, sang thì 100.000đ/chiếc, trung bình thì 50.000đ/chiếc hoặc cùng lắm thì cứ vỉa hè đường Thống Nhất, ngay ngân hàng Việt Xô tha hồ lựa chọn bánh chưng chay, mặn, sang, hèn đủ cả…ngoài Bắc chắc cũng vậy nhưng thật đáng nể, giữa phố Trần Hưng Đạo, thuộc loại lớn nhất, nhì thủ đô vẫn có hiên ngang những nồi bánh chưng lấn chiếm vỉa hè một cách dễ thương, mang đậm tính dân tộc  (hehe…nhờ vậy mà mấy chú quản lý đô thị bỏ qua chăng) và rất ấn tượng là…củi nấu là hàng đống gỗ cốp pha từ các công trình xây dựng. Thật sáng tạo và phù hợp hoàn cảnh! Nhìn là thấy ngay hiện đại kết hợp truyền thống y như nghị quyết phán bảo.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

CÀ PHÊ


CÀ PHÊ

Hồi mình còn nhỏ, cà phê là một thứ gì vừa xa xỉ, vừa lãng mạn lại vừa quý tộc. Đi học ngang qua quán cà phê (Nha Trang thưở ấy chỉ có chừng 5, 7 quán cà phê lớn thôi như Thu vàng, Chiều tím, Bordard, Tuyết Sơn, Hằng Mơ) thấy mấy anh, chị lớn ngồi trầm ngâm bên tách cà phê, bập điếu thuốc, lim dim nghe nhạc  sao mà quý tộc, lãng tử sao ấy, rất chi là ấn tượng.

 Nhà thằng bạn trong xóm có mấy ông anh lớn đi lính, sáng sáng cũng pha cà phê uống…mình sang chơi hửi mùi cà phê thơm nức, thèm chảy nước miếng lại nghe thằng bạn kể ngoài cà phê đen ra còn có cà phê sữa, cà phê kem nữa, nghe mà ngất ngây. Thật ra thi thoảng mình cũng được uống cà phê nhưng chỉ là thứ cà phê hòa tan chua loét của lính Mỹ, chả ra sao (sau này mới biết gout cà phê của bọn Tây là uống loãng và có vị hơi chua). Nói tóm lại cà phê đối với mình thưở ấy là một thứ gì rất là cao sang, huyền bí.

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

THẾ A

Thế a

CHỬI



CHỬI


Trời sinh người một tính, kẻ thích nhạc, người mê cải lương, thằng thích chơi hoa, nuôi cá, đứa khoái bi da, chơi bài…đủ cả nhưng dưới gầm trời bé tẹo, cõi ta bà ba kiếp chúng sanh này chắc sở thích như mình thuộc loại hàng độc; hehe… thích gì chẳng thích lại thích nghe…chửi!!!

GIÀ



GIÀ

 

Hồi xưa đẹp trai lắm! bây giờ đỡ nhiều rồi.

 

Chẳng biết thế nào hay khi nào mình tự nhận ra đã bước vào cõi già nữa! chỉ có mình lăn tăn thôi chứ người khác thì nhận ra dễ ợt, chỉ có điều đôi khi vì lịch sự họ né tránh thôi.
Thật đấy, chả biết lúc nào là già nữa…
Ngày xưa học tiếng Anh có một số câu định nghĩa vui, kiểu như ranh ngôn của mình, nói về “Khi nào bạn biết mình già”, trong đó nhớ được vài ý như:
-         Tiếng huýt sáo duy nhất còn nghe là tiếng của ấm nước sôi (cho phụ nữ - nghĩa là bọn thanh niên chẳng thèm huýt sáo chọc ghẹo nữa…)
-         Bạn đụng phải một thanh niên và người đó xin lỗi bạn dù bạn …sai!
-         Và hàng vô khối truyện cười có liên quan đến người già, tuổi già…

VÔ DUYÊN


VÔ DUYÊN



Hạnh phúc ngắn ngủi, bất chợt và khó lường lắm các bạn ạ! và bất hạnh hơn nữa là bên cạnh hạnh phúc còn có…vô duyên!!!
Thế này nhé, ví dụ một hạnh phúc cỏn con như vầy: một chiều cuối tuần, công việc cơ quan: ổn; công việc nhà: ổn; không có việc gì phải giải quyết ngay; không bị lăn tăn bởi chuyện gì; không có ai hẹn tới thăm và cũng chẳng hẹn thăm ai; không viêm họng, hay tiêu chảy; 03 ngày qua cực ngoan, không nhậu … hehe, vậy thì một chầu nhậu cuối tuần cùng chiến hữu với lương tâm nhẹ nhõm, trong sáng ngời ngời quả là hạnh phúc. Thế thôi.
            Thế còn bất hạnh? Nhiều lắm nhưng không nên nói ra làm gì cho đời thêm buồn tủi, ô uế cả một buổi sáng yên bình như sáng nay.

CHÁN !!!


CHÁN



Một chiều cuối năm, gió thoi thóp thổi như thằng ho lao thở, trời xám xịt như môi thằng nghiện, nắng vừa tiêu chảy, vừa táo bón, thỉnh thoảng xón mỗi bãi vàng vọt lên ngọn cây…tự nhiên muốn…chán!!!
Chết thật, nguy cơ to chứ chẳng chơi!
Chẳng biết cái nỗi gì mà độ rày mình ưa chán quá!!! Cái gì cũng thấy chán, chán làm việc (hehe, dĩ nhiên), chán đi chơi, chán nghe nhạc, chán đọc sách, chán cả nhậu (dzụ này mới lạ), chán xem tivi, chán cả tán gẫu; ở nhà cũng chán, ra đường cũng chán; tới cái cơ quan thì khỏi phải nói, chán hơn đọc 100 bài xã luận, chán cả cái sự hay chán của mình nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Hic hic, không khéo đi tong mất.