BÀI THƠ BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ
Hehe…chẳng biết là vui hay không nữa! cái cắm cúi làm thì chả được chó gì, cái vớ vẩn làm cho vui thì bỗng nhiên nổi tiếng! thế mới thối đời chứ.
Là thế này: quãng đâu năm 2000 gì đó, mình có quen trên mạng thằng cu tên Trương Hiếu Minh (đúng không ta?), làm ở Trung tâm phần mềm Quang Trung – Sài Gòn. Liên lạc qua mail (thưở ấy chưa có chat chít, Facebook, blog…gì đâu nhé, mail là oai lắm rồi), nó gửi mình bài thơ (sưu tầm của thằng khốn nào đó) như vầy:
Kết thúc từ đây
Đời trai nay đã đi đời
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con
Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, không còn đường ra
Vợ mày là con nguời ta
Nghĩ mày với nó chẳng bà con chi
Con gái là cái quái gì
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết, mày không thấy à
Ngày xưa mày vẫn ba hoa
Thằng nào ngu mới bị sa luới tình
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin đuờng vào.
Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu sài mua sắm phải thưa với bà
Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ còn ra nỗi gì!!!
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm, tối thì đứt hơi
Hu hu… ấy ấy… mày ơi
Kể như tôi khóc cho đời bạn tôi.
Đời trai nay đã đi đời
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con
Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, không còn đường ra
Vợ mày là con nguời ta
Nghĩ mày với nó chẳng bà con chi
Con gái là cái quái gì
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết, mày không thấy à
Ngày xưa mày vẫn ba hoa
Thằng nào ngu mới bị sa luới tình
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin đuờng vào.
Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu sài mua sắm phải thưa với bà
Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ còn ra nỗi gì!!!
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm, tối thì đứt hơi
Hu hu… ấy ấy… mày ơi
Kể như tôi khóc cho đời bạn tôi.
Đọc thấy cũng vui vui và thấy sao giống…mình (!) nên mình mới làm bài họa lại thế này:
Bắt đầu từ đó
Anh ơi anh nghĩ thế nào
Cớ sao lại sợ dính vào vợ con ?
Vợ con là cái lồng son,
Không con không vợ, héo hon gầy mòn !
Vợ nuôi béo đỏ béo tròn
Tự do… với vợ (!) vẫn còn đấy thôi
Có gì mà kể ỉ ôi
Gì mà phân biệt bố tôi bố bà !
Thân trai bốn bể là nhà
Con là chủ tịch, vợ là… bí thư
Độc thân rất dễ thân hư
Lang thang cho lắm... ung thư có ngày (!)
Sao bằng tối tối gác tay
Tỉ tê tâm sự “mày mày tao tao”
(Í quên em nói tào lao
“Anh hỡi, em hỡi” xiết bao là tình)
Ngày xưa còn ở một mình
Ai chẳng mơ được lưới tình dính vô
Một vợ bằng mấy lần bồ
Lại được rửa chén, giặt đồ sướng ghê!!!
Độc thân đừng tưởng gái mê
Nó mê cái ví, còn… dê đừng hòng !
(Ngày xưa khi chữa có chồng
Vụ đó em thuộc nằm lòng đó anh)
Anh ơi anh nghĩ thế nào
Cớ sao lại sợ dính vào vợ con ?
Vợ con là cái lồng son,
Không con không vợ, héo hon gầy mòn !
Vợ nuôi béo đỏ béo tròn
Tự do… với vợ (!) vẫn còn đấy thôi
Có gì mà kể ỉ ôi
Gì mà phân biệt bố tôi bố bà !
Thân trai bốn bể là nhà
Con là chủ tịch, vợ là… bí thư
Độc thân rất dễ thân hư
Lang thang cho lắm... ung thư có ngày (!)
Sao bằng tối tối gác tay
Tỉ tê tâm sự “mày mày tao tao”
(Í quên em nói tào lao
“Anh hỡi, em hỡi” xiết bao là tình)
Ngày xưa còn ở một mình
Ai chẳng mơ được lưới tình dính vô
Một vợ bằng mấy lần bồ
Lại được rửa chén, giặt đồ sướng ghê!!!
Độc thân đừng tưởng gái mê
Nó mê cái ví, còn… dê đừng hòng !
(Ngày xưa khi chữa có chồng
Vụ đó em thuộc nằm lòng đó anh)
Anh ơi lấy vợ cho nhanh
Tiền lương khỏi giữ, cơm canh sẵn sàng
Khỏi lo tiêu phi tiêu hoang
Vợ quản bằng mấy ngân hàng anh ơi
Nhậu chi cho uổng cuộc đời
Quét nhà, rửa chén thảnh thơi nào bằng
Tiền lương khỏi giữ, cơm canh sẵn sàng
Khỏi lo tiêu phi tiêu hoang
Vợ quản bằng mấy ngân hàng anh ơi
Nhậu chi cho uổng cuộc đời
Quét nhà, rửa chén thảnh thơi nào bằng
Vợ gọi: dạ mới ga lăng,
Muốn chửi thì đã có thằng cu con.
Anh ơi em mở lồn(g) son,
Anh mau vào sớm để còn... nộp lương.
Anh mau vào sớm để còn... nộp lương.
Bài thơ lót đít này mình chỉ ngoáy độ 20 phút là xong, gửi cho thằng cu Minh. Hôm sau gửi lên mạng nội bộ của các cơ quan tỉnh Khánh Hòa (Forum của Trung tâm tích hợp dữ liệu tỉnh Khánh Hòa– èo mẹ, tên cơ quan gì dài loằng ngoằng, thúi hoắc). Quý bạn thối tha, ghê tởm của tôi lưu ý chữ lồng son mình viết là “lồn(g) son”…hehe, gây nên nhiều trận cười và lắm câu chửi (đưa nào chửi, mình mặc định luôn đó là lũ ngu kinh niên, táo bón và trĩ ngoại). Nhớ nhất là thằng Ngọc (cùng phòng) nó in ra giấy đem về cho con bé Ty, đâu khoảng 10 tuổi, con nó, thế mà con bé đọc khoái chí cười sằng sặc.
Thế thôi.
Nhưng tình cờ hôm nay lên mạng thấy bài thơ của mình đăng trên trang web cặn bã nào đó chả nhớ, và ký tên Meokhoang!!! Kèm theo nhiều comment tán thưởng (cả cuộc đời sống mòn mỏi đến giờ mới có người khen nhưng cóc biết mình là ai, bi kịch, bi kịch). Mình lấy đại một câu thơ trong bài này làm từ khóa nhờ thằng đệ nối khố tên Google search dùm; kết quả là vô thiên lủng, có đến cả trăm các trang nào web, nào Blog, Wordpress từ Nam ra Bắc; từ có tiếng như VnExpress, Webtretho, lysodongphuong, baomoi, các trường Đại học, Phổ thông….cho đến trang của bọn cóc nhái, dòi bọ, tục tỉu đăng bài thơ này hehe…có thằng còn chút lương tâm ghi là ST hay vô danh (èo mẹ, vô danh cái thằng bố mày ấy! tác giả là Bố mày, là Nguyễn Ngọc Sinh danh giá, đạo đức ngời ngời, rõ chưa, rõ chưa!); còn một số thằng mất dạy vô vàn như thằng Meokhoang…nhận bừa là của nó!!! Lại phải chửi tiên sư thằng Meokhoang lần nữa, mày xứng đáng là con rồng, cháu tiên đấy. Một cục cứt bé bằng cái phao câu cũng giành.
Kể ra thì mình cũng bị chôm nhiều thứ khác, tỷ như cái hình này mình chụp ở Sapa, đang lên trang PhotoVN:
Thế rồi tình cờ lên mạng gặp trang web http://dulichkinhdo.com, nó nẫng nhẹ hình của mình tỉnh bơ như xích lô đái cột điện!
Rồi còn bài viết về hướng dẫn sử dụng phần mềm trên trang web báo Khoa học phổ thông của mình (khoảng 30 bài) thì chúng nó xào tơi tả, chôm trắng trợn như cán bộ cấp cao chôm công trình người khác làm luận án thạc sỹ, tiến sỹ vậy; chúng hiên ngang ký tên nào là Nguyễn Chó, Trần Lừa, Lê Heo, Phạm Cứt… Ôi thật là cảm động lắm lắm!
Mà cũng nhờ theo dấu chôm chỉa này, mình phát hiện có thằng nào đó làm bài thơ này cũng hay hay:
Để rồi cuối cùng
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Sao cho con trốn được người con yêu
Rằng con thiếu nợ đã nhiều
Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi !
Con cày hai dzốp (s) hụt hơi (job: công việc)
Người con yêu lại đua đòi chơi xe
Biểu gì con cũng phải nghe
Nếu con cãi lại là te tua đời
Truớc đây con tưởng gặp thời
Chúa ban con được tìm nguời con yêu
Giờ đây thân xác tiêu điều
Đời con phải chịu rất nhiều đắng cay
Thân con chẳng khác trâu cày
Nợ nàng con trả dài dài chưa xong
Con giờ như cá lòng tong
Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời
Thế mà đâu hết nợ đời
Nấu cơm, rửa chén, bị đòi… tù ti
Người đâu gặp gỡ làm chi
Để cho khổ thế còn gì là xuân ?
Chúa ơi con khổ vô ngần
Chúa mà không giúp là thân con tàn
Con đang thiếu nợ trăm ngàn
Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Giúp cho con trốn được người con yêu
Sao cho con trốn được người con yêu
Rằng con thiếu nợ đã nhiều
Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi !
Con cày hai dzốp (s) hụt hơi (job: công việc)
Người con yêu lại đua đòi chơi xe
Biểu gì con cũng phải nghe
Nếu con cãi lại là te tua đời
Truớc đây con tưởng gặp thời
Chúa ban con được tìm nguời con yêu
Giờ đây thân xác tiêu điều
Đời con phải chịu rất nhiều đắng cay
Thân con chẳng khác trâu cày
Nợ nàng con trả dài dài chưa xong
Con giờ như cá lòng tong
Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời
Thế mà đâu hết nợ đời
Nấu cơm, rửa chén, bị đòi… tù ti
Người đâu gặp gỡ làm chi
Để cho khổ thế còn gì là xuân ?
Chúa ơi con khổ vô ngần
Chúa mà không giúp là thân con tàn
Con đang thiếu nợ trăm ngàn
Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Giúp cho con trốn được người con yêu
(Vô Danh)
Chả biết tên thằng lởm khởm này, quyết luôn cho bài thơ này tác giả Vô Danh, hehe…vậy là may cho mày lắm đấy, gặp thằng Meokhoang là nó choang luôn tác giả “Meokhoang” (chửi lần 3: tiên sư bố thằng Meokhoang).
Hết vậy

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét