Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

THẾ A

Thế a

CHỬI



CHỬI


Trời sinh người một tính, kẻ thích nhạc, người mê cải lương, thằng thích chơi hoa, nuôi cá, đứa khoái bi da, chơi bài…đủ cả nhưng dưới gầm trời bé tẹo, cõi ta bà ba kiếp chúng sanh này chắc sở thích như mình thuộc loại hàng độc; hehe… thích gì chẳng thích lại thích nghe…chửi!!!

GIÀ



GIÀ

 

Hồi xưa đẹp trai lắm! bây giờ đỡ nhiều rồi.

 

Chẳng biết thế nào hay khi nào mình tự nhận ra đã bước vào cõi già nữa! chỉ có mình lăn tăn thôi chứ người khác thì nhận ra dễ ợt, chỉ có điều đôi khi vì lịch sự họ né tránh thôi.
Thật đấy, chả biết lúc nào là già nữa…
Ngày xưa học tiếng Anh có một số câu định nghĩa vui, kiểu như ranh ngôn của mình, nói về “Khi nào bạn biết mình già”, trong đó nhớ được vài ý như:
-         Tiếng huýt sáo duy nhất còn nghe là tiếng của ấm nước sôi (cho phụ nữ - nghĩa là bọn thanh niên chẳng thèm huýt sáo chọc ghẹo nữa…)
-         Bạn đụng phải một thanh niên và người đó xin lỗi bạn dù bạn …sai!
-         Và hàng vô khối truyện cười có liên quan đến người già, tuổi già…

VÔ DUYÊN


VÔ DUYÊN



Hạnh phúc ngắn ngủi, bất chợt và khó lường lắm các bạn ạ! và bất hạnh hơn nữa là bên cạnh hạnh phúc còn có…vô duyên!!!
Thế này nhé, ví dụ một hạnh phúc cỏn con như vầy: một chiều cuối tuần, công việc cơ quan: ổn; công việc nhà: ổn; không có việc gì phải giải quyết ngay; không bị lăn tăn bởi chuyện gì; không có ai hẹn tới thăm và cũng chẳng hẹn thăm ai; không viêm họng, hay tiêu chảy; 03 ngày qua cực ngoan, không nhậu … hehe, vậy thì một chầu nhậu cuối tuần cùng chiến hữu với lương tâm nhẹ nhõm, trong sáng ngời ngời quả là hạnh phúc. Thế thôi.
            Thế còn bất hạnh? Nhiều lắm nhưng không nên nói ra làm gì cho đời thêm buồn tủi, ô uế cả một buổi sáng yên bình như sáng nay.

CHÁN !!!


CHÁN



Một chiều cuối năm, gió thoi thóp thổi như thằng ho lao thở, trời xám xịt như môi thằng nghiện, nắng vừa tiêu chảy, vừa táo bón, thỉnh thoảng xón mỗi bãi vàng vọt lên ngọn cây…tự nhiên muốn…chán!!!
Chết thật, nguy cơ to chứ chẳng chơi!
Chẳng biết cái nỗi gì mà độ rày mình ưa chán quá!!! Cái gì cũng thấy chán, chán làm việc (hehe, dĩ nhiên), chán đi chơi, chán nghe nhạc, chán đọc sách, chán cả nhậu (dzụ này mới lạ), chán xem tivi, chán cả tán gẫu; ở nhà cũng chán, ra đường cũng chán; tới cái cơ quan thì khỏi phải nói, chán hơn đọc 100 bài xã luận, chán cả cái sự hay chán của mình nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Hic hic, không khéo đi tong mất.