Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

CHỬI



CHỬI


Trời sinh người một tính, kẻ thích nhạc, người mê cải lương, thằng thích chơi hoa, nuôi cá, đứa khoái bi da, chơi bài…đủ cả nhưng dưới gầm trời bé tẹo, cõi ta bà ba kiếp chúng sanh này chắc sở thích như mình thuộc loại hàng độc; hehe… thích gì chẳng thích lại thích nghe…chửi!!!
 
Nói là thích nghe chửi nhưng không phải là nghe người ta chửi mình đâu vì cạnh tranh sao nổi với các bạn lãnh đạo! chính xác hơn là nghe thiên hạ chửi nhau. Kẻ tiện dân ngu dương tính, trí thức nửa mùa, nhân sĩ sọt rác, bọn đạo đức táo bón cho rằng chửi bới là vô học, là thiếu văn hóa, là mất dạy...sai toét!!! chính chúng nó mới vô học, là ngu chất ngất, ngu gia truyền…chẳng biết đâu là chân lý!
Nghe này, chửi là môn khoa học, nghệ thuật, triết lý, đạo đức và cả chính trị nữa. Chính chửi chứ không phải bất cứ thứ gì khác đã giúp thế giới này tồn tại, giúp bần nông được ngang bằng với lũ đại gia mất dạy, giúp trí thức tiêu chảy hồi phục tâm lý, giúp dân đen, dân xám, dân xanh vỏ đỏ lòng, đỏ vỏ xanh lòng được giải tỏa, thậm chí giải thoát. Nếu không có chửi chắc chắn một phần ba lũ chúng sanh toàn cõi ta bà uất hận lồi trực tràng ra mà chết; một phần ba ôm khối tâm sự bốc mùi thúi inh vật vờ sống, một phần mười là lũ đười ươi cười nhe răng (mà chẳng bao giờ biết chúng là đười ươi) biết mặt chúng giống cái gì; số còn lại là lũ nhãi ranh đầu xanh – đỏ, kẻ điên, bọn bọn ma cô, gái điếm, quân đầu trộm, đuôi cướp được xếp loại ngang với…chó, không tính.
Để kiểm tra tính đúng đắn, khoa học và thẩm mỹ của chửi, tham khảo ý kiến thằng Google (bạn thân), enter một phát ra luôn kết quả có 8.900.000 trang nói về chửi, hehe…nhiều câu chửi hay gấp ngàn lần thơ Xuân Diệu, Tố Hữu, tỷ như:
(hehe…vì tương lai của đàn em thân yêu đã loại bỏ những câu chửi nặng đô)
Cứt trôi sông mà tưởng xà bông hàn quốc.
Bọn này đúng là càng lớn càng ... nhiều tuổi.
Mặt tiền án, trán tiền sự, óc bự như hạt nho.
Nhan sắc có hạn mà lựu đạn có thừa.
Ăn mắm mà còn bày đặt đánh rắm.
Thà ngu vì thiếu i ốt còn hơn là có i ốt mà vẫn ngu.
Người thì như cái chậu mà nghĩ mình là hoa hậu.
Cứt trâu loại 3 mà tưởng sôcôla loại 1.
Chó cỏ nhà quê mà tưởng mình là béc zê thành phố.
quái thai lai quái vật.
...
Vậy thì chửi có từ bao giờ? từ đâu? Xin thưa hắn là anh em song sinh với con người, có từ khi Eva chửi Adam: “ĐM mày là đồ đểu” ngay trong vườn địa đàng; ở đâu có con người, ở đó có chửi.
Chửi có khoa học không? Sao không! Muốn chửi cho ra chửi cũng phải tốn nhiều công sức và kiến thức tổng hợp chử đâu phải chơi. Khi chửi thường phải hay ví von, chiết tự, vậy thì “chửi viên” phải suy nghĩ ví đối thủ với hình tượng nào cho thích hợp, cho...chuẩn nhưng phải hạ nhục được đối thủ, tỷ như:
“Mặt như bãi cứt trâu trời mưa” (chửi thằng mặt rổ);
“Tiên sư cái lũ giáo thì ít mà dục thì nhiều” (chửi bọn cán bộ giáo dục);
Tính khoa học, đặc biệt là tâm lý và cả vật lý trị liệu nữa đều nằm trọn vẹn trong chửi! Thử tưởng tượng, mà chẳng cần phải tưởng tượng, dám chắc lũ chúng sinh trên cõi ta bà này ngày ngày đều phải hứng chịu hàng thúng cặn bã đổ vào người: nhẹ thì vợ chửi đi về trễ, bố chửi trốn học chơi game, vừa vừa thì hàng xóm chửi “để rác bay qua nhà bà”, bạn bè chửi tội nhậu ké đến nặng thi xếp chửi, miệt thị vì...chả vì cái gì cả!!! Vợ chửi tội không kiếm ra xèng. Đứa nào bị chửi mà để yên trong bụng sẽ sưng gan, rách ruột, lòi phèo, sỏi mật mà chết ngay tắp lự! Mà nếu phản ứng bằng cách phân trần hay...làm thơ (!), viết nhật ký, blog thì...chết chậm hơn một chút với những triệu chứng kể trên và còn kèm theo chảy máu hậu môn, teo sinh dục; hihi...vậy rằng: chỉ có chửi, chửi nữa, chửi mãi và cần thiết thì phải chửi tục mới mong tai qua nạn khỏi vì rằng cái chửi không tự nhiên sinh ra, không mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác (hehe...theo định luật của bạn Newton). Chẳng thằng nào chửi: “làm tình thân mẫu của ông, cái mặt của ông là đồ bộ phận sinh dục”; chửi ngu kiểu này vừa...bất lịch sự, vừa nhạt nhẽo, chẳng giải tỏa được cục tức mà chết càng mau hơn; phải chửi tối thiểu như thế này này: “ĐM mày thằng mặt c...”
Còn tính thẩm mỹ? Có luôn. Có 2 dạng chửi: một là, chửi loạn xà ngầu: giống uống rượu đế, mau phê, mau thấy nhưng...thiếu tính thẩm mỹ, thiếu tính giáo dục, nhân văn. Loại chửi này thường gặp ở hạng người...chưa biết chửi nâng cao, chưa xứng đáng là người Việt cao quý. Hai là, chửi nghệ thuật, loại chửi này rất du dương, nội dung và hình thức kết hợp với nhau chặt chẽ, tính logic cao, dành cho đối tượng biết...chửi. Xin lưu ý, trình độ chửi chả liên quan mẹ gì đến trình độ văn hóa cả, văn hóa càng thấp chửi càng...cao cấp. Người nghe chửi và kể cả người bị chửi đều thích thú thưởng thức, ghi nhớ và chỉ một ngày không nghe là...nhớ! thậm chí ghiền.
Có lần mình về Hà Nội, tới ở nhà thằng em họ ở khu tập thể công nhân XN may. Tan tầm, cả khu ồn ào như vỡ chợ. Sau một ngày mệt nhọc, bực bội (bị chửi), đói bụng cả bầy kéo về, vừa lo cơm nước, vừa chửi cho...vui! mạnh ai nấy chửi, mọi đối tượng đều được trưng dụng để chửi: bố, mẹ, chồng, con, cháu, anh, em, hàng xóm...nhưng chẳng ai để ý mình đang chửi ai và đang bị ai chửi. Thằng chồng vẫn khề khà bên chai rượu với chiến hữu mặc con vợ chửi bới; thằng chiến hữu vẫn vô tư nghe chửi phụ thằng chồng. Âm thanh chửi rất phong phú, thằng này chửi theo nhịp 2/4, con mẹ nọ lại chửi nhanh theo nhịp 6/8; mụ này chửi theo phong thái Rock, lão kia lại chửi mang âm hưởng...thiền!
- Mụ nọ: “...éo mẹ, gầm trời này chó còn sướng hơn tao. Cả lũ chúng mày ...éo mẹ, chỉ biết vác mỏ chờ cứt, cứt từ trong đít tao đây này...con Tún, ...éo mẹ mày, vo gạo cho mau rồi còn nhặt rau (hehe...vui chửi không quên nhiệm vụ).
- Lão kia: “Tiên sư cha mày thằng Vẹo đâu, ...éo mẹ mày cả ngày chạy rông như chó dái, rồi cắt buồi mà ăn nhé. Học, học cái gì mày, học cái củ c...tao đây này, có mà học chọc l... thì có.
Mình lim dim thưởng thức! Phải nói là hay bằng vạn so với lũ ca sỹ thúi tai, hôi nách Đan Trường, Hà Hồ, Đàm Vĩnh Hôi...nghe phê lòi mắt, rách tai.
Chửi thế thôi nhưng rồi đâu lại vào đấy, ai cũng được giải tỏa nỗi niềm, quẳng bớt gánh bực để ngày mai chửi tiếp. Không có chửi thì chắc chết cả lũ tắp lự.

Cả thế giới đều có chửi, chửi từ thưở hồng hoang đến thế giới tân kỳ.
Trích trang hasiphu.com: Nhiều lúc tôi cứ tự hỏi sao chưa có nhà văn hoá nào nghiên cứu về cái sự “Chửi” nhỉ? . Hôm nay ngồi buồn tôi mở máy vi tính, thử mở “Từ điển Lạc việt năm 2002”, tra hú hoạ chữ Chửi xem sao. Đây là cuốn từ điển Việt Anh, mà lại dùng cho máy vi tính , tôi nghĩ, có lẽ chẳng có chữ ấy đâu, may lắm thì có một chữ Chửi đơn giản là cùng.
Tôi nhầm! Các từ về Chửi xếp đầy một trang màn hình!
Này là Chửi mắng, Chửi bới, Chửi đổng, Chửi nhau, Chửi rủa, Chửi thầm, Chửi thề, Chửi tục! Lại còn Chửi bâng quơ, Chửi vu vơ, chửi thậm tệ! Chưa hết, có cả Chửi bóng Chửi gió, Chửi chó mắng mèo, Chửi như tát nước, Chửi như vặt thịt, Chửi vuốt mặt không kịp nữa! Ngần ấy chữ Chửi đều có những động từ hay cụm từ tiếng Anh tương ứng. Hoá ra người Anh người Mỹ họ cũng chua ngoa, cũng điên tiết gớm chứ đâu có vừa (nhưng bọn đế quốc, sài lang ấy nhất định thua xa mình về cái khoa Chửi).
Cuốn từ điển còn thiếu một khái niệm Chửi tối quan trọng : Chửi như mất gà! Rất may, tìm mãi mới thấy cụm từ Chửi này có trong từ điển Việt Hoa của Khổng Đức.
Trong phạm vi “phân phối nội bộ”, đóng cửa tự sướng với nhau, mình chỉ nói về chửi thương hiệu Việt.
Trang xaluan.com có kẻ bình luận: “Với lối chửi bóng gió, đầy tính ám chỉ về nội dung và có cấu trúc chặt chẽ, vần điệu về hình thức, người Việt có thể chửi từ giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác mà không nhàm chán. Đó là một “nghệ thuật” độc đáo mà có lẽ không một dân tộc nào trên thế giới có được (chính xác, anh khen!).
Nói đến chửi người Việt Nam nào cũng nghĩ ngay đến hiện tượng vô văn hóa, những câu chửi tục tĩu …; như chỉ bộ phận sinh dục, bài tiết, quan hệ tình dục…. Họ gán cho đối phương là “ họ hàng” của loài vật mà theo họ có những đặc tính xấu, bị xã hội chỉ trích như: bò, chó, heo, rắn rết, giòi bọ, dê (xồm) ...Một số người ôn tính hơn, họ chỉ hạ thấp đối phương một cách tương đối. Họ hạn chế ở mức độ ví đối phương với những thứ giả người như: bất nhân, ngợm, quỉ quái, yêu tinh…; nêu những khuyết điểm hoặc gán ghép cho đối phương những khuyết điểm vật chất tinh thần xã hội, ví dụ: (đồ, con, quân, lũ , bọn) què, mù (đui)…; ngu, ngốc, điên, khùng…; đểu cáng, ác độc, vô luân, bất hiếu…; phản động, lừa đảo, ăn cắp…Các cách chửi theo lối này hầu hết các dân tộc đều sử dụng và phổ biến trong dân gian. (fuck you, bitch, damn…người Mỹ thường hay xài) Nhưng riêng dân tộc Việt Nam ngoài những “kiểu chửi” phổ thông như vậy, người Việt còn có đặc tính chửi dài, chửi dai như giẻ rách, chửi có bài bản, văn vẻ, vần điệu…
Thông thường người ta tức lúc nào chửi lúc đó. Người Việt thì không vậy, họ chờ khi thật đông người mới chửi và khi chửi lại cố tình đệm thêm “ới làng trên, xóm dưới” hoặc “trời cao, đất dày ơi” như kêu gọi mọi người đến nghe hay “bà con cô bác coi đó...” có tính cách phân chứng.
Truyện Phao của Đỗ Phồn đã tả lại cái cách xưng hô không theo lẽ thông thường như sau:
“Cha bố tiên sư thằng Cò! Cha bố tiên nhân thằng Cốc! Cha họ nội ngoại họ gần xa, họ năm đời giở lên, họ ba đời giở xuống thằng Cò, thằng Cốc! Cha tam đại, tứ đại, ngũ đại mày thằng chủ thằng Cò, thằng Cốc! Cha đứa già đứa trẻ, đứa nhớn đứa bé, đứa mẹ đứa con, đứa đỏ như son, đứa vàng như nghệ, nhà thằng Cò, thằng Cốc, bảo nhau định vỡ nợ của bà.”
Chửi như trong truyện trên không thấy có lời nào tục tĩu, nhưng chúng ta vẫn nhận ngay ra lời chửi. Người chửi đã tự tôn mình lên mức ngang hàng với cha của bố những người đứng đầu trong dòng họ đối phương.
Lời chửi của mụ đàn bà trong tác phẩm “Bước đường cùng” của nhà văn Nguyễn Công Hoan và sau này do hai nghệ sĩ Hồng Vân và Lê Vũ Cầu biểu diễn qua vỡ kịch “ Mất gà” cho thấy tính “chửi dai, chửi dài”, “có vần có điệu” cuả phụ nữ miền Bắc Việt Nam có “nghệ thuật” như thế nào rồi!
“Bố thằng chết đâm, cha con chết xỉa kia! Mày day tay mặt, mày đặt tay trái, nỡ ăn cắp của bà đây con gà. Này bà bảo cho mày biết: Thằng đứng chiếu ngang, thằng sang chiếu dọc, thằng đọc văn tế, thằng bế cái hài, thằng nhai thủ lợn.

Con gà nó ở nhà bà là con gà. Nó bị bắt trộm về nhà mày thì thành con cú, con cáo, con nanh mỏ đỏ, nó sẽ mổ mắt, xé xác ông, bà, cha, mẹ, vợ, chồng, con cái nhà mày đấy! Cha tiên nhân ông nội, ông ngoại, ông dại, ông khôn, đồng môn chi rễ nhà mày nhá! Mày gian tham đã ăn trộm ăn cắp con gà mái nhà bà. Rồi ra, nhà chúng mày chết một đời cha, chết ba đời con, đẻ non, đẻ ngược, chân ra trước đầu bước ra sau, đẻ sót nhau, chết mau, chết sớm, chết trẻ, đẻ ngang nhá. Bốn thằng cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ba thằng cầm cờ đỏ đứng đầu làng, đưa đám tang cả nhà mày ra đồng làng chôn đấy. Mày có khôn hồn, mang trả ngay con gà đó cho bà, kẻo không bà đào mồ, quật mả cao tằng tổ khảo, cao tằng tổ tỉ, thúc, bá, đệ, huynh, cô, dì, tỷ, muội nhà mày…".
Khiếp thật! Cứ phải gọi là “ói ra gà”. Còn các “mệ” ở miền Trung mà điển hình là Xứ Huế “mộng mơ”, nhẹ nhàng, thanh cảnh “chơi chữ” có kém gì không? Chúng ta nghe thử: “... Tam canh mụ đội, xóm hội xóm phường, xóm trước xóm sau, xóm trên xóm dưới, lư hương, bát nước, chiếu trải giường thờ, tau bới mả cha bay rung rinh như thuyền mành gặp sóng... Tau chửi cho tan nát tông môn họ hàng cái quân khốn kiếp, vô hậu kế đợi đã ăn của tau bảy con gà xám, tám con gà vàng. Bây ăn chi mà ác nhơn ác nghiệp? Bây ăn bằng nồi đồng, bây ăn bằng nồi đất, bây ăn lật đật, bây ăn ban đêm. Bây ăn cho chồng bây sợ, cho con bây kinh, bây ăn cho ngả miếu sập đình, cho mồ cha bây chết hết để một mình bây ngồi đó bây ăn. Đồ quân ăn chó cả lông, ăn hồng cả hột. Cái quân không sợ trời đánh thánh đâm. Bây ăn mần răng mà hết một chục rưỡi con gà?” (“Dấu tích Văn hóa Huế” của Bùi Minh Đức, Nxb Thuận Hóa, 2010).
"Hôm nay bà chửi một bài/ Ngày mai bà sẽ chửi hai lần liền/ Bà chửi cho mày hóa điên/ Bà rủa suốt tháng liên miên không ngừng/ Bây giờ bà mệt quá chừng/ Bà về cơm nước, nhớ đừng quên a…/ Muốn sống thì thả gà ra/ Lạy bà hai lạy, bà tha cho mày….ày ày ày…"
(Lời bình: bài chửi nghe tưởng cay độc quá, nhưng xem kỹ lại thấy vẫn nhân đạo, mở đường cho đối tượng có cơ hội hoàn lương: “Mày có khôn hồn, mang trả ngay con gà đó cho bà", nếu không thì mới bị như thế, như thế).
Theo đánh giá chung, trong lãnh vực chửi, vinh quang thuộc về dân miền Bắc. Dân Bắc thường khi chửi có nhiều đặc tính: dài, dai, văn vẻ, vần điệu mang đầy tính ám thị và quyết liệt, đôi khi nguyền rủa rất ác độc:

Ba đời tuyệt tự
Hữu nữ vô nam
Hữu sinh vô dưỡng
Gái thì đẻ ngược
Giai chết không mồ
Đứa ngã xứ Đoài
Đứa vùi xứ Đông
Đứa sống chạy rông
Quanh năng khốn khó
Trồng rau ra cỏ
Cấy lúa ra lau
Trồng trầu hóa tiêu
Gieo cà ra ớt
Long đong lật đật
Hệt đường sinh nhai
(Mảnh đất lắm người nhiều ma – Nguyễn Khắc Trường)
Thời chiến tranh, hố xí trong giao thông hào của bộ đội miền Bắc cũng không quên thể hiện văn hóa chửi bằng tấm bảng viết:
“Dù ai đi đâu về đâu
Đến đây mà đái vào đầu Ních xơn”
Rồi thì:
“Trên rừng con khỉ đánh đu
Thằng Ngô Đình Diệm bú cu cụ Hồ”
Mình ra Hà Nội nghe bọn học sinh léo nhéo với nhau, chẳng biết là đang nói hay đang chửi nữa! mà hình như chúng nó nói chuyện bằng chửi và chửi như nói chuyện! một thằng ranh mở mồm: “Đéo mẹ cái thằng đéo kia chẳng biết đéo gì mà đéo chịu câm cái mồm buồi đi”, chỉ một câu gồm 18 chữ mà có đến 4 chữ “đéo” rồi, chiếm tỷ lệ 22,22%, thế mới tài hoa chứ! Mình đang có phương án đề nghị chúng nó lấy chữ “đéo” làm thừa số chung cho gọn biểu thức.
Hehe…đúng là dân Bắc đẳng cấp chửi ăn đứt dân Nam. Lại thế này nữa, có kẻ cho rằng chữ “Đù má” của miền Nam nghe dễ thương (!) hơn chữ “Đéo mẹ” của miền Bắc, chả biết có đúng không?
Kết luận:
Phải chửi thôi! đời là bể khổ mà chúng sanh thì…không biết bơi.
Chửi là bản sắc dân tộc Việt, mang đậm tính truyền thống. Sau lũy tre làng, ngoài việc đồng áng, rượu chè, thú vui tao nhã của bần ông là chửi nhau. Bọn bần nông càng già chửi càng hay, càng khúc chiết, nghệ thuật; bọn đàn bà chửi hay hơn đàn ông do thiên phú và chịu khó thường xuyên rèn luyện nâng cao năng lực. Còn gì thơ mộng bằng chiều quê bảng lảng bóng hoàng hôn, vang vọng tiếng chửi của các mụ bần nông; “các cô gái trẻ vừa dệt cửi, vừa lắng nghe và cố nhớ lấy mấy câu chửi hay để…áp dụng sau này” (Tô Hoài – Quê người).
Lên mạng, bất kỳ trang nào có người Việt comment là có chửi: già chửi trẻ, trẻ chửi nhau, Nam chửi Bắc, Bắc chửi Nam, mất dạy chửi mất dạy khác...vui lắm! Rất bản sắc, truyền thống con rồng, cháu tiên, rất đỗi tự hào!
Để kết thúc, xin trích một đoạn chửi “nâng cao” của thằng cu nào đó, chẳng biết bị táo bón kinh niên hay ai chửi nó (mà nó không chửi lại được, chắc là sếp nó) mà nó chửi ghê quá!
“...Tao biết, kiểu gì cũng có thằng xác ướp nhảy vào bảo tao đéo cần đọc sách vẫn sống ngon, sống khỏe, sống giàu. Ồ tất nhiên, tao công nhận. Nếu tao không nhầm thì con chó của Paris Hilton cũng vậy.
Trong một bài viết khác, tao từng viết rằng tao không căm thù ai cả, nhưng nếu phải chọn, tao sẽ chọn căm thù những kẻ đang gieo rắc sợ hãi trong trường học. Mày có muôn vàn thứ phải sợ: sợ thầy sợ cô, sợ không được học sinh giỏi, sợ hạnh kiểm xấu, sợ điểm thấp, sợ kiểm tra, sợ thi cử, sợ kỉ luật, sợ bị đuổi học. Thật là những năm thực hành cần thiết, bởi vì khi ra khỏi trường mày có hàng tỉ thứ để sợ: sợ thay đổi, sợ làm mới, sợ tưởng tượng, sợ thất nghiệp, sợ trách nhiệm, sợ quan chức, sợ dính đến chính trị, sợ bị “đuổi” khỏi cái cuộc sống yên ổn của mày. Tao không trách gì mày cả, cả ngàn năm nay dân tộc mình đã sống trong cái nỗi sợ khủng khiếp ấy rồi. Ai mà chẳng muốn yên ổn, ai chẳng muốn được sống hồn nhiên như cây cỏ. NHƯNG MÀ CHÓ CHẾT, ẤY LÀ CÂY CỎ, LÀ THÚ VẬT. Hãy để cho những người ít học được sống hồn nhiên, họ cũng chịu đủ đau khổ rồi. Còn chúng mày, có học vào, để làm gì?
Không để làm gì cả. Con gà cục tác, rồi đẻ.
Bởi vì tao cứ viết hay vẽ ra cái gì là bị gán cho hai chữ “phản động” hay ít nhất cũng có đứa thì thào bên tai “cẩn thận đấy”. Chúng mày có bao giờ thực sự hiểu hai chữ phản động ấy không? Chúng mày có hiểu rằng phản động nghĩa là chống lại chuyển động, chống lại sự phát triển tiến bộ hay không? Hay bất cứ cái gì không bình thường, không giống những gì đã được mặc định sẵn, nhất là dính đến chính trị, thì là phản động? Sao chúng mày cứ phản xạ có điều kiện như con chó của Pavlov thế? Nếu chúng mày thực sự hiểu, chúng mày sẽ biết một điều vô cùng mỉa mai rằng chính cái lũ mở mồm ra là gào lên “phản động” chính là bọn phản động thối tha nhất qủa đất.
Bởi vì không có ai nói cho chúng mày biết, nước mình là một đất nước đặc sệt mùi chính trị. Chính trị thống trị và điều khiển cuộc sống. Ngay cái gọi là trường học mà chúng mày hớn hở kỉ niệm bao nhiêu năm thành lập ấy cũng là sản phẩm, là đường lối, là chiến lược chính trị. Từng người, từng nhà hít thở, ăn uống, nghe xem cái không khí đậm đặc chính trị ấy vào người, trong khi vẫn đinh ninh là mình vô can, mình không biết, mình không quan tâm gì cả, đừng có lôi mình vào, để mình được yên. Mày có biết khi mày chửi một ông đại biểu quốc hội ngu thì tức là chính mày cũng ngu hay không? Mày có biết khi mày gào lên rằng thế thật là hèn hạ quá, tàn nhẫn quá, trơ trẽn quá, ích kỷ quá, thì mày quên mất nhìn vào chính bản thân mày, nhìn vào những gì mày đang tiếp tay hàng ngày hàng giờ hay không?
Tao biết, càng ngày tao càng nhận ra rằng thực tế cuộc sống cần nhiều gà qué hơn cần Người. Tao hiểu niềm vui giản dị của đàn gà chúng mày, ước sao buổi chiều được lên chuồng ngủ sớm, buổi sáng bước ra có thóc có giun, bọn trống thì tha hồ được nhảy mái, bọn gà mái thì giả vờ le te vừa chạy vừa nghĩ không biết mình chạy có nhanh quá không nhỉ.
Nhưng tao vẫn muốn nghĩ rằng bởi vì đéo có ai từng dạy cho chúng mày phải làm Người như thế nào.
“Tôi khóc những chân trời không có người bay 
Lại khóc những người bay không có chân trời”
(Trần Dần)
Không phải ngẫu nhiên mà bác Cao viết Chí Phèo. Cũng không phải ngẫu nhiên mà bác Tố tả chị Dậu. Càng không phải ngẫu nhiên mà bác Duy hát mười bài Tục ca. Mọi thứ đều có nguyên do của nó cả.
Có những đứa cho rằng tao vẽ biếm như chửi tục. Vẽ như bọn đầu đường xó chợ. Vẽ như quân phản động bán nước. Chúng không mảy may nghĩ rằng những bọn ấy còn khướt mới vẽ được như tao. Chúng còn đi xa đến mức cho rằng tao không có “đạo đức nghề nghiệp của thằng vẽ biếm họa”. Ha ha ha. Chả nhẽ đạo đức lại thuộc về lũ tôm tép đang hí hoáy mấy thứ nhạt toẹt trên Tuổi Trẻ Cười? Rõ một lũ linh cẩu không bao giờ thôi lo lắng cho người khác về việc làm thế nào để thành Người.
Lại có những thằng vu tao thù Cộng Sản. Hô hô hô. Tao đâu có rảnh đến mức đi thù một thứ không có thực? Tao chỉ thù những thứ đang sờ sờ trước mắt: những kẻ gieo rắc sợ hãi, những tên kẻ cướp, quân xảo trá, lũ giòi bọ sống bằng mồ hôi nước mắt, bằng máu, bằng sự u mê ngu muội của người khác. Ô, thế hóa ra quân ấy là Cộng Sản à? Có khổ thân ông Mác không cơ chứ!
Ai muốn nghe những điều nghịch nhĩ? Chính tao cũng không. Ồ có những lúc tao nghĩ tao đã làm ra được những bài thơ đẹp nhất trên đời. Nhưng đấy ko phải là lúc tao viết hay vẽ về chúng mày. Các cụ đã dạy thế nào? Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy. Thực tình, tao thích nhất là không mặc gì. Những gì chúng mày đang nhìn vào và thấy khó chịu, thực ra là của chúng mày cả. Bao nhiêu là văn hóa, bao nhiêu là đạo đức, tao trả hết cho chúng mày. Thích nhé!
Lại có bạn bảo sao tôi không viết vẽ cái gì đẹp, cái gì tinh tế, cái gì sâu sắc. Bạn mến, xin hãy cho tôi được, dù chỉ một lúc ngắn ngủi thôi, đủ tuyệt vọng để ngửa mặt lên trời mà chửi.
Cụ Dần làm thơ hay như thế, có bị tù ngục đày đọa không? Anh Vũ viết kịch hay như thế, có bị chết không rõ nguyên nhân không? Anh Vươn làm lụng vất vả nhẫn nhịn như thế, có bị cướp trắng giữa ban ngày không? Và còn bao nhiêu triệu con người trên cái dải đất chữ S cong oằn như con giun nữa, ai cho chúng ta lương thiện?
Tinh tế để cho ai xem? Sâu sắc để cho ai hiểu? Chắc chắn không phải lũ lợn con đang cắm đầu vào hàng game và phim sex rồi. Chắc chắn không phải lũ heo con áo quần xúng xính, mắt xanh mỏ đỏ đang dắt díu nhau vào nhà nghỉ rồi. Cũng chẳng phải đám sinh viên èo uột đang lờ đờ ngồi đợi điểm danh. Cũng chẳng phải lũ công chức an phận cuống cuồng lo giá tăng, lương giảm, chạy trường chạy lớp cho con. Cũng chẳng phải lũ trọc phú bơi trong tiền, lũ anh chị ngập trong máu. Cũng chẳng phải lũ bằng cấp nước ngoài, có học thức, có địa vị, suốt ngày lên kế hoạch xem đi du lịch ở đâu, ăn ở nhà hàng nào. Cũng chẳng phải bác nông dân đang kéo cày thay trâu, đang thồ hàng thay ngựa. Chẳng phải những ai chỉ có mỗi TV và báo chí để xem để đọc. Chẳng phải những kẻ đéo có nổi một tấm lòng để quan tâm đến bất cứ cái gì ngoài bản thân mình. Viết hay vẽ ra cái gì đẹp, để cho ai?
Tao ỉa phẹt, vào tất cả chúng mày.
Tao ỉa phẹt, vào những thằng bịt mắt, bịt tai, bịt mồm. Ồ đến con chó còn có mắt để nhìn, có tai để nghe, có mồm để sủa. Lại còn có mũi đến hít để ngửi. Rõ là chúng mày thua đứt.
Tao ỉa phẹt vào những đứa nói mà không làm, đã đành. Tao lại cũng ỉa phẹt, vào những đứa làm mà không nói. Không nói thì ai biết đấy là đâu? Những thằng ngu không nói thì ai biết là ngu đến mức nào? Những thằng giỏi không nói thì ai biết đường mà học theo? Đến ông Phật còn nói ra rả, chúng mày định thi im lặng với ai?
Tao ỉa phẹt, vào tất cả sự khéo léo. Lịch sự, nhũn nhặn, dĩ hòa vi quý. Ra vẻ hiểu đời, ra vẻ biết cách sống. Lũ bộ tịch đáng tởm! Quân đạo đức giả, một đống mặt nạ! Hãy bóc lớp mặt nạ nhoe nhoét tã tượi ra, rồi nói chuyện phải trái với nhau, nói chuyện xấu đẹp với nhau. Hay mặt nạ đã dính quá chặt rồi? Hay bóc ra thì chẳng còn gì bên trong cả, ngoài mớ nhầy nhụa lưu cữu của sợ hãi?
Tao ỉa phẹt vào Khổng Tử đã đành. Tao lại cũng ỉa phẹt, vào Lão Tử. Cái gì mà vô vi, cái gì mà nước chảy. Riêng việc nhắc đến vua thế nào, dân làm sao là đã thấy khó ngửi và không tưởng rồi. Thôi hãy cưỡi trâu đi cho khuất mắt.
Đừng bao giờ so tao với các diễn đàn, đừng đặt tao vào lề trái hay phải. Tao ỉa phẹt vào các loại bầy đàn, các loại lề lối. Tao không đi theo ai, cũng không dẫn ai đi theo mình. Nếu có người đồng ý với những gì tao nói, ấy chỉ là trùng hợp. Nếu có kẻ không đồng ý với tao, ấy là chuyện bình thường.
Danh dự ư? Danh dự như cái bao cao su chỉ dùng được một lần thôi.
Tao ỉa phẹt vào những gì giả dối, những gì hời hợt. Như thế cũng có nghĩa, bất cứ lúc nào tao giả dối hoặc hời hợt, tao sẵn sàng ỉa phẹt, vào chính mình. Phải lắm, cái thân tao thì có sá gì. Bao nhiêu cứt, mà chẳng được. Tao sẵn sàng hít ngửi, sẵn sàng ngồi đó mà suy nghĩ về tất cả những lỗi lầm của bản thân mình. Rồi tao lại đứng dậy rửa sạch, và tao sẽ lại cặm cụi ỉa phẹt, vào tất cả chúng mày.
Ngày xưa nghe Chí Phèo chửi, cả làng Vũ Đại ai cũng nghĩ chắc nó chừa mình ra. Bây giờ chắc vẫn vậy. Nhưng đừng nhầm, thực ra anh Chí chẳng chừa ai bao giờ.
(Lời bình: thằng này chửi nghe được đấy nhưng anh phê bình là chú ỉa phẹt nhiều quá! tốn cứt lắm, để dành mà bón ruộng).

Còn 2 tuần nữa là tết Quý Tỵ
Ngọc Sinh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét